ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Phù Đồ Duyên

Chương 62. Tẫn ly thương

Chương 62: Tẫn ly thương

Bởi vì không bỏ trốn nữa, vậy nên mọi việc đều phải tiến hành như bình thường. Kiểm duyệt thủy quân Tân Giang Khẩu là buổi lễ rất long trọng, là cơ hội tốt để thể hiện thực lực của thủy quân Đại Nghiệp, không chỉ có quan viên tụ tập, bá tánh đến xem cũng không ít, giống như thể đến xem đua thuyền dịp Đoan Ngọ. Bờ đê, thành đập, khắp nơi đều nhấp nhô đầu người.

Kiểm duyệt xong xuôi còn có dạ yến dài dòng, đây cũng là quy củ cũ. Nam Uyển Vương làm chủ, bao hết Phượng Hoàng Đài nổi tiếng Tần Hoài, đây là một nơi rất đỗi tao nhã, các cô nương đều là thanh quan, giỏi ca múa, chỉ bán nghệ không bán thân. Nếu không phải vì ngoài mặt đang giả vờ chính trực, Đại Nghiệp cũng không cấm cản quan viên ra vào chốn phong nguyệt, thế hệ Hoàng Đế chỉ chăm chăm lo việc nước đã là chuyện của rất lâu về trước rồi, từ đời Thiên Tử thứ 5 lên ngôi liền tự xưng là thi hồn họa cốt, lấy “nhân chính”(*) làm gốc, càng không thể làm trái “đại luân”(**). Sở dĩ chọn nơi này chính là vì ở đây sạch sẽ, không chỉ đón khách nam, khách nữ vào cửa cũng không cần kiêng kị, mỗi người đều bận bịu ăn tiệc nghe khúc, không ai quấy rầy ai. Hiện nay Âm Lâu là nhân vật to nhất Nam Kinh, Thái phi chính là một nửa chủ tử, khi ra ngoài không thể thiếu được phô trương thiên ân cuồn cuộn, nhận dập đầu chào hỏi của các quan viên.

(*) Nhân chính: Cai trị nhân từ.

(**) Đại luân: Những luân thường đạo lý lớn.

Vốn dĩ định cáo ốm không đi, nhưng Nam Uyển Vương lại phái người tới cầu xin, nói từ khi gả vào Bộ chủ tử vẫn luôn thương nhớ người nhà khôn nguôi, suốt ngày khóc lóc nỉ non, vài lần định tới yến đường cầu kiến đều bị Vương Gia cản lại, bảo không được đến làm phiền nương nương. Nay đúng lúc đại điển diễn ra, lại thấy nương nương sắp phải hồi kinh, mong nương nương thưởng chút mặt mũi, coi như là tới tiễn nương nương, tỷ muội cáo biệt.

Âm Lâu không tự quyết định, vạn sự đều nghe Tiêu Đạc. Tiêu Đạc suy tính rất lâu, nghĩ kĩ nếu đã muốn dàn dựng sự cố, thay vì nhắm mắt bịt tai, chi bằng chủ động đón đầu. Vậy nên hắn gật đầu đồng ý, dặn nàng phải cẩn thận, gặp mặt thì được, chỉ cần ngồi nghe, không cần phải đáp lại bất cứ chuyện gì hết.

Vì thế Thái phi được hoa liễn đón ra khỏi yến đường, Tân Giang Khẩu quá xa, đi đến đó sẽ rất mệt nhọc, cho nên lúc chạng vạng đến thẳng Phượng Hoàng Đài, ngồi một chỗ thả mành nhận triều bái. Mỗi quan viên hành lễ xong đều nối đuôi nhau rời đi, lúc này đến lượt các mệnh phụ tiến vào, quỳ lạy một hồi theo thứ tự phẩm giai, cả ngày phải nghe lời hay thao thao bất tuyệt, quả thực sắp sửa mọc kén trong tai đến nơi.

Người hầu ở Phượng Hoàng Đài đều được thay đổi, tất cả đều là phủ giám (thái giám trong phủ) từ phủ Nam Uyển Vương phái tới, nhìn qua mành trúc, hai bên huy hoàng cung đăng, đám thái giám im lặng đứng hầu, ngoài cửa vẫn bặt vô âm tín, dường như đã hết người tới bái kiến. Nàng kinh ngạc trong lòng, sao vẫn chưa thấy Âm Các? Nhưng nàng cũng không tiện hỏi, không đến thì không đến thôi, dù sao gặp mặt cũng chỉ còn lại xấu hổ.

Đang định gọi Đồng Vân cuốn mành lên, thoáng nhìn ra bên ngoài lại thấy một nữ nhân trẻ tuổi tiến vào, búi tóc địch, giao lãnh rực rỡ, gương mặt trái xoan bầu bĩnh, khóe mắt hơi nhếch lên. Âm Các đích thực rất xứng với

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip