Chương 61: Dự quân mưu
Một khi cảm tình của nữ nhân đã thực sự nổi lên thì chẳng cần gì hết, chỉ cần duy nhất tình yêu. Nam nhân thì khác, tầm mắt càng rộng, suy tính càng dài lâu. Có những thứ tuyệt không thể thiếu, chỉ vứt bỏ một cái thôi đã đủ khiến người ta cảm thấy không thể viên mãn. Người đã từng có tất cả phú quý trong tay, đột nhiên lại đánh mất đi một nửa cơ đồ, rốt cuộc sẽ là tình cảnh thế nào?
Nhưng khi nàng đang ở ngay trước mắt, chỉ cách một khung cửa sổ, trong mắt chỉ toàn sầu ưu, hắn bỗng nhiên cảm thấy khó mở miệng. Nói đạo lý lớn như vậy cho nàng, nàng có thể chấp nhận được sao?
Hắn nhíu mày, “Chuyện quá đột nhiên, ta không dự đoán trước được Hoàng Thượng sẽ hạ ý chỉ như vậy…”
Trái tim Âm Lâu lạnh đi một mảng, “Chàng chỉ đáp lại ta như vậy sao? Lời chúng ta nói hôm qua vẫn còn đó, chẳng lẽ chàng đã quên rồi?” Đôi mắt ngập nước, nàng không hiểu hắn đang nghĩ gì, đại họa ập xuống đến nơi mà hắn vẫn do dự, chẳng nhẽ hắn tình nguyện nhìn nàng vào cung ư?
Nàng nhớ đến Hoàng Đế lại thấy có chút phản cảm, dù hắn có đẹp đẽ đến nhường nào, nàng thực sự không thể chấp nhận được một nam nhân nào khác ngoài Tiêu Đạc. Nàng đối với hắn một lòng một dạ, còn hắn thì sao? Hắn vẫn còn lo trước lo sau, chẳng nhẽ hắn không yêu nàng thật lòng? Thì ra song mỹ song toàn mới là tốt nhất, nếu hắn phải đưa ra lựa chọn giữa nàng và quyền thế, có lẽ nàng chỉ còn nước bị vứt bỏ.
Nhưng nàng không cam lòng, ở bên hắn lâu như vậy, dẫu rằng tính cách hắn mơ hồ khó nắm bắt, nhưng nàng vẫn luôn tin tưởng vững chắc hắn có chân tình với nàng. Nàng buồn bã nhìn hắn, tay hắn đặt trên song cửa sổ, nàng phủ tay lên, nhẹ nhàng nắm lấy, “Chúng ta rời khỏi nơi này có được không? Mang tiền theo, đến một nơi không ai quen biết mở cửa hàng sống qua ngày. Dù thế nào cũng có thể sống sót. Nếu chàng sợ bị khách tới khách đi nhận ra, ta sẽ đến phường thêu làm nhận việc, ở nhà may vá cũng có tiền…” Nàng tha thiết lay hắn, “Chàng nói gì đi, ta sốt ruột lắm rồi.”
Người bò càng cao thì dã tâm càng lớn, khi chạy nạn từ quê cũ đến Bắc Kinh, lang thang khắp phố lớn ngõ nhỏ, nhìn thấy những người làm buôn bán nhỏ bận rộn, mặc dù chỉ là một sạp bánh canh thôi cũng đã làm hắn thấy ngưỡng mộ vô cùng. Có lẽ là sợ nghèo, đôi khi ban đêm nằm mơ, mơ thấy chỉ mặc độc một cái quần bông cũ đi trên mặt băng giữa trời đông giá rét, trước sau mênh mông nhìn không thấy bờ, hai chân run rẩy tê liệt…Nguyên nhân là như vậy, cho nên càng không nỡ buông tay. Không đơn thuần chỉ là sợ nghèo, hiện tại lại càng sợ sẽ tổn hại đến nàng.
Nếu bức thủ dụ kia chỉ nói là đưa người về chứ không phải gay gắt kịch liệt đến vậy thì ít ra còn có thể cứu vãn. Nhưng rõ ràng là sống phải thấy người chết phải thấy xác, dường như Hoàng Đế đã phát hiện ra điều gì, đã bắt đầu ra tay, cho dù có giấu giếm cỡ nào, chỉ một chút gió thổi cỏ lay cũng đã đủ biến thành sóng to gió lớn.
Hắn hiểu nàng, trải qua những điều buổi tối hôm qua, nàng và hắn đã là tâm kề tâm, không muốn phải tách ra khỏi hắn, hắn cũng làm sao có thể bỏ được? Cho nên phải nghĩ một biện pháp chu toàn, chính mình vừa thoát thân được, lại có thể đem nàng giấu đi.
“Nàng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền