ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Phù Đồ Duyên

Chương 66. Hoa tự phiêu linh

Chương 66: Hoa tự phiêu linh

Âm Lâu hoảng sợ, cố gắng ra vẻ thản nhiên nói: “Trưởng công chúa nhận nhầm người rồi, ta chưa từng đi chợ đêm nào cả.”

Hợp Đức Đế Cơ nhẹ nhàng ừ một tiếng, “Cô đừng sợ, ta sẽ không nói cho người khác. Hắn Nam hạ lâu như vậy cũng chưa từng viết thư cho ta, cô vẫn luôn ở bên cạnh hắn, hắn có khỏe không?”

Âm Lâu cảm thấy có chút kỳ quái, lần đó đụng phải hắn còn sợ đến nỗi ho một tiếng cũng không dám, ở sau lưng lại hỏi thăm hắn, không biết giữa hai bọn họ có sâu xa gì. Nàng lấy quạt tròn che miệng, nói nhỏ: “Khi ta rời khỏi Nam Kinh hắn vẫn ổn, sau này thế nào ta cũng không biết. Đây chẳng phải là Thái Hậu muốn gọi hắn trở về sao, hẳn là chẳng mấy chốc sẽ về rồi!”

Đế Cơ có chút hụt hẫng, “Cũng đúng, chỉ là từ sau khi trở thành Đề đốc Đông Xưởng hắn chẳng mấy khi lui tới chỗ ta…” Dường như đã phát hiện ra bạn mới chơi cùng, cười nói, “Lát nữa tiệc tan chúng ta tới hoa viên đi dạo đi, trò chuyện một chút, có được không?”

Trong cung lòng người cách một lớp da là đúng, nhưng cũng không cần phải như con nhím lúc nào cũng xù gai chọc người lung tung, có thể kết giao vài người bạn vẫn là tốt nhất. Đế Cơ là muội muội của Hoàng Đế, không giống như những phi tần kia, không có xung đột lợi ích, trò chuyện hợp nhau là có thể làm bạn được rồi. Âm Lâu nhoẻn miệng gật đầu, từng người đều trầm mặc, kiên nhẫn chờ bên trên cho tan.

Nói chuyện phiếm xong, Thái Hậu lại chiêu đãi mọi người ăn đá bào, ăn xong thì lau miệng quỳ an, mọi người sôi nổi rời khỏi Từ Ninh Cung.

Phía nam Từ Ninh Cung có một hoa viên nhỏ, gọi là hoa viên Từ Ninh Cung. Hoàng cung này tuy rộng lớn, nhưng thực ra lại chẳng có mấy nơi chơi bời, chỉ có thể đi dạo hoa viên hai đầu nam bắc với mười tám cây hòe(*) nơi cầu Đoạn Hồng mà thôi. Đế Cơ biết nàng không khỏe, sai người đi đến Thành Nhã Đình ở gần đó bố trí trước, hai người nắm tay bước ra cửa cung, Vinh An Hoàng Hậu đi phía sau đuổi kịp, cười hỏi: “Hai muội muội muốn đi dạo sao? Đoan thái phi không trở về Uyết Loan Cung?”

Âm Lâu còn chưa kịp đáp, Đế Cơ đã lẩm bẩm nói: “Hoàng tẩu còn phải làm vãn khóa, ta không rủ Hoàng tẩu đi cùng. Mặt trời sắp xuống núi rồi, để Bồ Tát chờ lâu thì không hay đâu.” Nói xong liền kéo tay Âm Lâu đi vào Trường Tín Môn.

Âm Lâu quay đầu lại nhìn, thấy mặt Vinh An Hoàng Hậu thoắt trắng thoắt đỏ, dọa nàng vội vàng rời tầm mắt, thấp giọng nói: “Trưởng công chúa nói vậy với nương nương sao! Chọc cho nàng ta không vui, lần tới gặp mặt sẽ ngại lắm.”

Hợp Đức Đế Cơ không nghĩ vậy, “Ta chính là không thích nàng ta, hậu cung này không còn nằm trong tay nàng, nàng cứ xía mũi khắp nơi làm gì?” Mời Âm Lâu vào trong đình ngồi, nàng hiền hòa nói, “Theo phân vị mà nói ta cũng nên gọi cô là tẩu tử, gọi bằng phong hào quá xa cách, gọi tên vẫn thân thiết hơn. Ta từng hỏi thăm, biết cô tên Âm Lâu, sau này cô gọi ta là Uyển Uyển, chúng ta không phân ngươi ta.”

Nàng chần chờ liếc nhìn Đế Cơ, vô duyên vô cớ hận làm người ta kinh ngạc, nhưng vô duyên vô cớ yêu cũng làm người ta không dám tiếp nhận, “Thịnh tình này của Trưởng công chúa…”

Đế Cơ cười khúc khích, “Cô ở bên người hắn lâu đến vậy mà vẫn trở về nguyên vẹn, chứng tỏ hắn không hề ghét

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip