Chương 67: Phương thảo mê đồ
Âm Lâu vẫn luôn cảm thấy đầu óc Đồng Vân có ích hơn nàng rất nhiều, nếu nàng ấy đã có chủ ý, vậy thì không tội gì không nghe, mọi hành động đều làm theo lời Đồng Vân đã dặn.
Hoàng Đế hóa trang làm chính nhân quân tử lâu quá rồi, từ nửa sau bữa tiệc đã bắt đầu nghiêng ngả, có lẽ là say, giữ tay nàng thật chặt mà nói: “Thực ra trẫm bước lên bảo tọa này, có một nửa là vì nàng. Trẫm không phải người có dã tâm, Phụ Hoàng coi thường, đến thầy dạy cũng không coi trẫm ra gì, khi đó tới Thượng Thư Phòng đọc sách, trẫm chỉ có thể ngồi hàng cuối cùng. Trẫm cứ thiếu cân đoản lượng như vậy mà lớn lên…Sau này khai nha kiến phủ, cuối cùng cũng có địa bàn của chính mình. Hoàng huynh trở thành Hoàng Đế, ta không bị ngoại phóng đến đất phong, bên ngoài thì là cốt nhục thân tình, kỳ thật chẳng phải là sợ ta ra ngoài mưu đồ tạo phản sao! Lúc này tốt rồi, giữ lại ta, giữ ra thành họa…” Hắn giơ tay như cái đao chém lả tả vài phát, “Làm thịt đứa nhãi con kia của hắn, lão tử tự mình xưng Vương…”
Âm Lâu thầm yên lòng, đến lời thế này cũng đã nói ra, chứng tỏ là hắn say thật. Để cho chắc ăn, nàng lại rót thêm một chén rượu kề lên miệng hắn, “Chủ tử của ta anh minh thần võ! Hôm nay vui vẻ, uống nhiều thêm mấy chén cũng không sao.”
Hắn mê mang nhìn nàng, “Không sai, hôm nay ta vui…Nàng từ phía Nam trở lại, trẫm lâm triều cũng không yên.” Nàng mặc áo liền, cổ tay áo rộng thùng thình, hắn duỗi tay tìm được nơi khuỷu tay cong cong đó, tận hứng vỗ về trên làn da mềm mát lạnh, lẩm bẩm nói, “Đêm động phòng hoa chúc, khi tên đề bảng vàng…”
Âm Lâu bị hắn sờ đến sởn người, dứt khoát đứng lên đỡ hắn, thì thầm nói bên tai hắn, “Vạn Tuế Gia mệt mỏi, ngự tiền đã đưa chăn đệm đến, đều chuẩn bị thỏa đáng rồi, nô tỳ dìu ngài đi nghỉ ngơi.”
Tay hắn không thành thật, lần mò tán loạn trên cổ trên ngực nàng, nàng hết cách, chỉ có nước cắn răng chịu đựng. Khó khăn lắm mới mò được đến giường, trọng lượng nam nhân nặng, gần như đổ sập xuống, một tay hắn câu lấy nàng, trực tiếp đè dưới thân.
Hắn uống quá nhiều rượu, mùi rượu tỏa ra nồng nặc. Rõ ràng là nam nhân tôn quý nhất trên đời, hắn đến gần lại khiến nàng không tài nào chịu nổi. Nàng tâm hoảng ý loạn, sức lực hắn quá lớn, quả thật khiến nàng không thể chống đỡ. Hắn cúi đầu hôn lung tung, Âm Lâu khóc không ra nước mắt, vất vả lắm mới tránh khỏi miệng hắn, miễn cưỡng dỗ dành: “Hoàng Thượng đừng vội, để nô tỳ tắm rửa chút đã. Một thân đầy mùi thế này, sao có thể không biết xấu hổ mà hầu hạ Hoàng Thượng.” Vừa nói vừa né ra, cố dặn ra một ngữ khí lả lướt, “Chủ tử chờ ta, một lát nữa ta về ngay.”
Nàng lẻn ra khỏi mành, khi đi ra đến gian ngoài hai chân vẫn còn run rẩy. Đợi mãi mà không thấy Đồng Vân, đang hoảng hốt không biết làm thế nào, bỗng nhiên tấm cửa lăng hoa phía sao gian mở ra, một làn hương thầm kín nhẹ nhàng khuếch tán, nàng chăm chú nhìn, Đồng Vân mặc sa y hải đường ngủ xuân của nàng đi tới, dáng người mạn diệu như ẩn như hiện dưới lớp vải mỏng tang, trong giây phút ấy Âm Lâu mới phát hiện thì ra nha đầu này lại đẹp đến vậy!
Nhưng Đồng Vân đây là muốn làm gì? Trang điểm thành như vậy, chẳng nhẽ là muốn thế thân cho nàng sao? Nàng chạy tới đón, thấp giọng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền