Chương 69: Mai nhụy trùng trùng
Đồng Vân trở về, mặt mày ủ ê như đưa đám, ngồi xuống ghế con lẩm bẩm: “Chủ tử, Tiêu chưởng ấn gạt phắt em sang một bên rồi. Em nói chủ tử bị bệnh, hắn lập tức bảo em đi tìm thái y…Xem ra hắn đã suy nghĩ cẩn thận, sau này không có ý định lui tới nữa.”
Dường như Âm Lâu đã đoán được kết cục này, nghe xong cũng chẳng có phản ứng lớn lao gì, dựa vào thành giường gật đầu, “Hắn làm rất đúng, nếu đến lại càng tệ hơn. Thực ra em vừa đi ta liền có chút hối hận, chỉ là tin hắn trở về làm ta vui đến hồ đồ, trước đó đã tính toán xong lại quên hết sạch…Không nên đến tìm hắn nữa.” Nàng chậm rãi trượt người xuống, thẳng tắp nằm đó, “Để hắn biết ta còn lưu luyến sẽ khiến hắn khó xử. Có lẽ vì biết ta thị tẩm, cho nên hắn đã chết tâm rồi. Như vậy cũng tốt, Tử Cấm Thành lớn như vậy, muốn tránh khỏi một người cũng không khó. Đồng Vân, ta sẽ không thương nhớ những thứ không nên thương nhớ nữa, chỉ là tội nghiệp em phải thế thân cho ta, lòng ta băn khoăn. Chờ lần tới Hoàng Thượng đến, ta sẽ nói cho hắn người lần trước thị tẩm chính là em, cầu hắn cho em một danh phận, ta không thể để em tiếp tục phải chịu oan chịu uổng.”
Đồng Vân nghe xong thì quỳ xuống trước giường nàng, “Em biết chủ tử cảm thấy em bị bạc đãi, một lòng muốn bồi thường cho em, nhưng chuyện này không thể để lộ ra, phải nuốt vào trong bụng. Chủ tử nghe em nói, đừng nhìn sóng yên gió lặng trước mắt mà lơ đãng, một khi sự việc bị vạch trần, những người đó hóng hớt xem trò vui, bỏ đá xuống giếng là chắc chắn. Các nàng sẽ dùng sức mà dẫm đạp lên chủ tử, vị ở trong Giai Phượng Cung kia cũng đang nhìn, kiểu gì cũng muốn gây họa cho chúng ta. Em có chết cũng không sao, chỉ sợ bên người chủ tử không còn một người biết nóng biết lạnh, sẽ bị các nàng áp bức đến không thể dậy nổi. Chủ tử có thương em không? Nếu là thật lòng thương em thì tuyệt không hé răng, đã nhớ chưa?”
Hai mắt Âm Lâu đẫm lệ, bò nhanh đến ôm lấy nàng, nức nở nói: “Ta hại em vô duyên vô cớ phải hy sinh, sớm biết sẽ thành thế này, buổi đêm hôm đó ta đã tự mình thị tẩm, vậy thì đã chẳng liên lụy đến em. Ta cảm thấy mình đang lạc trong một vòng tròn, tìm mọi cách chạy thoát để rồi cuối cùng trở về chỗ cũ. Không ngừng giãy giụa, không ngừng hại người, ai đến gần ta cũng phải chịu xui xẻo, ta là cái đồ sao chổi.”
“Nói ngốc.” Đồng Vân lau nước mắt cho nàng, ôm lấy nàng an ủi, “Chủ tử tự mình tính xem, từ khi bắt đầu đến tận bây giờ, chủ tử từng hại ai chứ? Con người sống trên đời luôn có những lúc thân bất do kỷ, chưa nói chúng ta, ngay cả Hoàng Đế trên Càn Thanh Cung, Thái Hậu trong Từ Ninh Cung, ai mà không có chuyện phiền lòng? Chủ tử tiến cung làm phi tử, là chính chủ tử nguyện ý sao? Em thì khác, được thay chủ tử là vinh quang của em, tự em thấy rất vui. Em lập được công, sau này chủ tử nhất định sẽ đối xử tử tế với em, dù có làm nô tài cũng là nhất đẳng, chủ tử nói xem có phải hay không? Chủ tử nghĩ em không có đầu óc mới đưa ra quyết định này sao? Thực ra em cũng có tư tâm, nào có ai không tính toán cho chính mình? Cho nên chủ tử đừng để chuyện đó trong lòng, đã qua rồi thì quên đi thôi! Chỉ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền