Chương 70: Đế lý thu vãn
Hắn không nhớ rõ đã ra khỏi Uyết Loan Cung thế nào, khi trở lại trị phòng Chưởng ấn thì trời đã tối rồi, cửa sổ trực linh lộ ra ánh sáng mờ nhạt, hắn đứng trong sân một lát rồi bước vào phòng. Trong trị phòng có mấy cung giám đang yên tĩnh ôm quyển sách đứng chờ, thấy hắn vào thì trình lên, đây là ghi chép những người ra vào cung trong ngày cùng với ghi chép hậu phi thừa hạnh do Đồng sử của Thượng Nghi Cục đảm nhiệm.
Hắn nhận lấy, người bên cạnh lần lượt rà soát lại chìa khóa các nơi rồi treo lên tường theo thứ tự, khi đã thu thập xong xuôi thì chắp tay hành lễ, lục tục rời khỏi trị phòng Chưởng ấn.
Hắn ngồi sau án, chẳng muốn làm gì, trong đầu chỉ toàn là bóng dáng của nàng. Nàng dựa vào người Hoàng Đế, tái nhợt gầy yếu, gầy đến nỗi khiến người ta đau lòng. Nhưng mà hắn có lý do gì để đau lòng? Nàng không còn là của hắn, cho dù từng có một đoạn cảm tình thì cũng chỉ như sương sớm trên đầu ngọn cây, mặt trời vừa ló liền bốc hơi không vết tích.
Ánh lửa nhảy nhót làm mắt hắn bỏng rát, không hiểu sao đuôi mắt nóng lên đau đớn, hắn giơ tay chạm vào, ngơ ngẩn nhìn chằm chằm đầu ngón tay dính nước kia thật lâu.
Quả thực không thể tưởng tượng, kể từ ngày biến thành Tiêu Đạc trở đi hắn chưa bao giờ khóc, dù bị người ta đánh chửi, bị người ta đạp xuống đất bùn, nước mắt hắn cũng chưa từng rơi lấy một giọt. Bây giờ là vì một nữ nhân sao? Vì nữ nhân bỏ rơi hắn để leo lên cao ấy sao? Dựa vào cái gì? Nàng có tài đức gì?
Hắn chôn mặt trong lòng bàn tay, chỉ thấy dường như thần hồn đã xa lìa khỏi thể xác. Áp lực không ngừng nghỉ, đến bao giờ mới chịu dừng lại đây? Không thấy thì không nhớ, hắn cho rằng mình có thể sống sót, nhưng rốt cuộc vẫn là trốn không nổi. Gương mặt nàng, thân hình nàng, tất cả đều ập vào tầm mắt hắn, giống như xát muối lên miệng vết thương, hắn đau đến nỗi cơ hồ không gượng dậy nổi. Không thể yêu nhau thì tận lực hận nhau, cho rằng làm vậy là có thể che giấu, tự che mắt bịt tai, ai ngờ thế mà vẫn vô dụng. Tưởng niệm lẫn sầu bi chồng chất từng tầng, đột nhiên đê vỡ, hắn cũng chẳng buồn ngăn trở, thổi tắt ngọn đèn trên bàn, cô độc ngồi trong bóng tối, lệ rơi đầy mặt. Ngôn Tình Trọng Sinh
Nhưng mà tháng ngày tiếp theo vẫn cứ phải sống, không chỉ là sống tốt, còn phải sống cho khôn khéo linh hoạt.
Thái Hậu hạ ý chỉ giao cho hắn toàn quyền giám sát đại yến Trung thu. Hoàng Đế kế vị trong một mảnh gió thảm mưa sầu, không có lễ mừng, ngay cả lễ tế thiên địa cũng qua loa, cho nên lúc này muốn làm thật long trọng. Hoàng tộc thân thích thì không nói, ngay cả các phiên vương bên ngoài cũng được triệu tập vào kinh, ân uy bình thi(*), cũng là đạo trị quốc của quân vương.
(*) Ân uy bình thi: Ban ân và lập uy cùng một lúc.
Phiên vương vào kinh, hẳn là Vũ Văn Lương Thời sẽ không bỏ qua thời cơ rất tốt này. Khi đi đến Đông Ngự Kho lấy đồ đạc hắn vẫn còn đang mải mê tính toán, vừa ngẩng đầu thì thấy Đế Cơ từ góc đường đi tới. Sau khi hồi cung hắn chưa kịp đi đâu, tính từ lần từ biệt trước đã hơn ba tháng, nàng cũng không ngờ lại gặp được hắn, khó nén kinh hỉ mà gọi một tiếng Hán thần.
Hắn cười, vái chào, “Lâu ngày không gặp, Trưởng công chúa vẫn ổn thỏa chứ?”
Đế Cơ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền