Chương 72: Hoa minh nguyệt ám
Không còn chậm rãi thâm tình như đêm đó trên boong tàu, nụ hôn lần này ngang ngược, không màng tất cả, chỉ hận không thể hút cả hồn phách nàng ra.
Âm Lâu muốn kháng cự, nhưng tư thế nàng làm ra lại là muốn cự còn nghênh. Thực sự không còn cách nào, nước mắt nàng chảy dài trong màn hỗn độn, cả hai đều nếm được, chua xót đến cùng cực. Nàng nghĩ hắn vẫn còn yêu nàng, cũng có thể là hận đến thấu xương, nhưng vẫn không nỡ buông tay. Nụ hôn của hắn tàn sát bừa bãi trên môi nàng, nàng không trốn thoát được, cũng không muốn trốn thoát. Đầu óc xoay mòng, nàng như chìm vào cơn mê, khắp thế giới đều là hơi thở của hắn, nàng đã trắng tay rồi, nhưng nàng vẫn còn có hắn.
Muôn vàn ý nghĩ trong đầu đều tụ tập trên mặt, hắn động tình rồi, không còn bất cứ mặt nạ ngụy trang nào hết. Âm Lâu vẫn còn đang tiếc nuối, thành lũy mà nàng đã vất vả xây dựng lại bị hắn công phá trong nháy mắt. Phải làm gì với hắn đây? Đôi khi nam nhân thật giống trẻ con, càng không chiếm được lại càng siêng năng tranh đoạt. Ngươi lui một phần hắn tiến mười phần, khi không còn đường để tránh, cũng chỉ đành mặc hắn thích gì cứ lấy.
Nàng còn sót lại một tia lý trí, không thể cứ như vậy, tiếp tục dây dưa chỉ tổ lâm vào biển khổ vô biên. Nhưng đôi tay nàng lại nằm ngoài phạm vi lý trí của nàng, leo lên bờ vai rắn chắc của hắn, nàng đã khát vọng được ở gần hắn biết bao, không thể nhịn được nữa rồi.
Nàng hôn lại hắn, dẫu vụng về, nhưng là chân tình chân ý hôn hắn. Chỉ vậy thôi cũng không sao đâu! Mong ông trời tha thứ cho nàng kìm lòng không đặng, bởi hắn là người mà nàng yêu nhất! Dù giữa hai người có muôn trùng cách trở, nàng vẫn yêu hắn, có nỗ lực hơn nữa cũng chẳng thể thoát ra.
Hắn cảm nhận được, nữ nhân khẩu thị tâm phi này! Hắn thầm vui mừng, ra sức ôm nàng càng chặt, chỉ hôn không thôi chưa đủ thỏa mãn hắn, hắn càng muốn nhiều hơn nữa. Muốn đem nàng ăn vào trong bụng, dường như chỉ vậy mới có thể bù đắp cho cực khổ kéo dài bấy lâu nay. Không gian nhỏ hẹp này cũng đủ cho hắn hoành hành, hắn cảm giác được chính mình đang run rẩy, hắn tay nắm lấy eo nàng, hướng lên phía trên mà đẩy, tầng áo ngoài cứ thế thoát khỏi bầu ngực.
Nàng không phản kháng, hắn vội vàng bao trùm lên, mềm mại tựa bông, mặc cho hắn mân mê nhào nặn, một chút nhòn nhọn cọ vào lòng bàn tay hắn, khiến cho cả người hắn tê dại. Tâm ngứa khó gãi, hắn càng thêm dùng sức, nàng khẽ hít hà một hơi, hắn buông nơi đó ra, ngón tay men theo đường cong trượt dần xuống dưới, len lỏi vào váy áo nàng.
Âm Lâu trôi dạt trong triều cường mãnh liệt, hắn chính là tay thợ giỏi nhất, một động tác thật nhỏ cũng đã đủ khiến nàng sa chân. Nàng nằm trên ngực hắn, đôi môi hắn vẫn chưa từng rời khỏi thân thể nàng. Trước kia cũng từng thân mật như vậy, nàng không hề giữ lại mà vẫn luôn phô bày ra cho hắn, bởi vì nàng cảm thấy mình chính là của hắn. Nhưng nay đã khác xưa, mọi thứ đều đổi thay rồi. Khi hắn chạm tới được chỗ kia, nàng đột nhiên bừng tỉnh, gắng sức đẩy hắn một phen, hoang mang rối loạn chui ra từ ngăn tủ.
Hắn bị đứt đoạn, nửa là mất mát nửa là buồn khổ, “Sao vậy? Đã phải đi rồi?”
Nàng nhanh chóng sửa sang váy áo, lạnh giọng nói: “Hán thần quá phận, đây là tội chết khi quân
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền