ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Phù Đồ Duyên

Chương 71. Vãn lai kham họa

Chương 71: Vãn lai kham họa

Khi không gặp nhau, mỗi giây mỗi khắc đều là thương nhớ khôn nguôi. Bây giờ hắn ở ngay trước mắt, Âm Lâu lại đột nhiên có chút khiếp đảm.

Nàng đang sợ cái gì, chính nàng cũng chẳng biết. Chỉ là cảm thấy đã không đuổi kịp bước chân hắn nữa, nếu còn cố chấp biết đâu sẽ kéo hắn tụt lùi lại phía sau. Hắn oán hận nàng, muốn tìm cơ hội nói chuyện, không biết sẽ móc mỉa nàng như thế nào đây! Trong lòng nàng còn rất nhiều điều muốn nói, chỉ là cân nhắc mãi, rốt cuộc vẫn là không thể. Bên ngoài có đồn thổi hắn độc ác tàn nhẫn ra sao cũng đều là nói suông, nàng cũng chưa từng thấy thủ đoạn hại người của hắn, nhưng nàng biết hắn chỉ là có cái xác này cứng rắn, bao vây bên trong lại là trái tim mềm mại nhất trần đời.

Tình cảm từng đậm sâu đến vậy, có lẽ chỉ cần khóc với hắn là có thể làm tan bức tường băng hắn đã đắp dựng. Sau đó thì sao? Sau đó thì phải làm thế nào? Lại một lần nữa túm hắn vào ao bùn lửa bỏng, buộc chặt chân nhau, ngươi lôi kéo ta ta lôi kéo ngươi, cùng nhau rơi vào địa ngục? Đã kiên trì lâu đến vậy, há nào để thất bại trong gang tấc!

Nhưng mà nàng khát vọng, nếu có thể chạm vào hắn một cái thôi, nếu thể ôm hắn thêm một lần…

Nàng che giấu đôi tay run rẩy, đầu óc váng vất từng cơn. Người đến người đi, tất cả đều là hư vô, mơ hồ lướt qua như cơn gió, mặt mũi cũng chẳng kịp nhìn. Chỉ có hắn, lẳng lặng đứng đó bên trụ cửa, dáng người đĩnh bạt như tùng trúc, dầu cho cả người đều che kín, nàng cũng biết đó chính là hắn.

Đáng tiếc không thể nhìn rõ vẻ mặt hắn, nhớ đến bộ dạng đỏ mặt ngượng ngùng khi bị nàng trêu chọc, đáng yêu như vậy, buồn cười như vậy…Tất cả đều đã trôi về quá khứ, có đẹp nữa cũng chỉ là hồi ức mà thôi, giờ đây cũng chỉ là ngẫu nhiên gặp lại, đâu phải là đứng đó đợi nàng. Nói không chừng sẽ lập tức quay người tránh đi, đều do nàng tự mình đa tình.

Những tháng ngày không có hắn ở bên, nàng dần dần học được cách khống chế cảm xúc, có những lúc chỉ cần một chớp mắt là có thể bình tĩnh trở lại. Nàng làm được rồi, quay lại dặn dò tiểu cung nữ bên người, “Ngươi đến Dục Đức Cung nhìn xem, nếu gặp được Trưởng công chúa thì mời nàng tới, nói ta đang ở Lâm Khê Đình chờ nàng uống rượu.” Sau đó thẳng bước tiến về Vĩnh Khang Tả Môn.

Dần dần lại gần, nàng không hề chần chờ, xách váy lên nhanh nhẹn lướt qua trước mặt hắn. Trái tim hắn chìm thẳng xuống, lọt vào cái giếng sâu thẳm không thấy đáy.

Hắn cũng không biết rốt cuộc chính mình chấp nhất cái gì, vì cớ gì mà hắn lại xuất hiện ở chỗ này, rõ ràng còn bao nhiêu chuyện đang chờ hắn đến xử lý…Nàng hướng về phía hoa viên Từ Ninh Cung mà đi, trong lòng hắn nổi lên nộ khí, dùng toàn lực ẩn nhẫn, bình tĩnh đứng một lát, cuối cùng vẫn là xoay người đuổi theo.

Âm Lâu run rẩy ngả nghiêng, mỗi bước đi đều gian nan vạn phần, khi đi qua hắn, có trời mới biết nàng tiêu tốn bao nhiêu sức lực mới giữ được mình vững vàng. Nàng không thể để hắn nhìn ra manh mối, nàng muốn khoa trương rùm beng rằng mình sống rất tốt, và rồi hắn cũng sống tốt, vậy mới là vẹn cả đôi đàng.

Dù sao vẫn là hữu kinh vô hiểm, nàng suy sụp rũ vai, tựa vào Đồng Vân nói: “Hắn đứng đó làm ta sợ nhảy dựng, nếu thật sự phải đối

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip