ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Phù Đồ Duyên

Chương 75. Phong nguyệt tương tri

Chương 75: Phong nguyệt tương tri

Người nàng cứng ngắc, muốn vươn tay ôm lại hắn, lại sợ sẽ cứ như vậy mà kiếm củi ba năm thiêu một giờ. Nhưng ít ra vẫn dựa sát vào nhau, ấm áp đến vậy, tốt đẹp đến vậy, nàng không nỡ lòng đẩy hắn ra.“Hán thần…” Cổ họng nàng nghẹn ngào, “Chúng ta không có tương lai.”“Sẽ có mà, nàng chờ ta nghĩ cách.” Hắn dán lên má nàng, trên người nàng có mùi hương dịu dàng ngòn ngọt, là ngọt lành thuộc về duy nhất một mình hắn. Hắn tách ra một chút, muốn tìm cánh môi nàng, nhưng đôi tay nàng vẫn kiên quyết gồng lên trước ngực hắn, nhanh chóng thoát ra ngoài. Trong lồng ngực hắn trống rỗng, không khỏi có chút bi ai, “Sao thế? Nàng không muốn nghe ta nói sao?”Nàng cúi đầu đứng đó, chậm rãi đi về phía giường ngồi xuống, “Trước kia chúng ta cũng buồn rầu vì chuyện này, tính kể suốt nửa ngày, chẳng phải cuối cùng vẫn tiến cung sao! Khi đó chúng ta được thả ở ngoài còn chẳng có đường đi, bây giờ ta đã tấn vị, tiền đồ càng thêm xa vời.” Nàng giương mắt nhìn hắn, “Chàng ngồi đi, ngồi xuống dễ nói chuyện.”Hắn ngồi xuống cái ghế bành bên cạnh, nhíu mày nói: “Nàng còn nhớ rõ thủ dụ mà Vu Tôn mang đến không?”Nàng gật đầu, “Túng trầm kha, diệc tu hoàn. Khi đó ta đã nghĩ vì sao Hoàng Thượng lại có ý đồ kiên định như vậy, bắt ta nhất định phải hồi kinh ngay lập tức. Sau này ngẫm lại, ước chừng hẳn là có dụng ý gì đó! Chàng tìm ra được cái gì rồi?”Hắn tựa vào thành ghế quay đầu đi, vải màn không che được ánh mặt trời, vạn tia vàng rực dừng trên người hắn, mặt mày bình thản, tựa như mọi đau khổ trên đời đều chẳng liên quan, “Là trò của Vinh An Hoàng Hậu, nghe cũng buồn cười, ấy thế mà trong phủ ta lại có người của ả. Hoàng Thượng nghe xong lời ả mới nóng lòng muốn nàng hồi cung. Chuyện của chúng ta, có lẽ không thể giấu Tử Cấm Thành được nữa.”Âm Lâu sợ ngây người, “Tại sao lại như vậy được! Nếu thế thì sao ta vẫn còn được sống yên lành?”“Bởi vì Hoàng Thượng còn cần ta bán mạng cho hắn.” Hắn cười cười, mười ngón tay đan vào nhau, chậm rãi nói, “Giữ nàng trong cung chính là dây trói chắc nhất cho ta. Nàng nhìn xem, bây giờ nàng đã thành cái bánh thơm, ai ai cũng muốn tính kế nàng.”Trong lòng nàng như đang nổi trống, đây không phải là chuyện tốt, nhớ lại sự săn sóc của Hoàng Đế làm nàng có một thứ cảm giác sởn tóc gáy. Nàng nắm chặt tà váy hít sâu một hơi, “Nếu chàng đã biết hết, vậy thì càng nên giữ khoảng cách với ta. Chàng không sợ bị Hoàng Thượng túm được đuôi sao?”Hắn trầm mặc mím môi, trong mắt dần có mây đen. Hoàng Đế đã biết sâu xa bên trong, sở dĩ không phát tác, lại còn cho nàng thêm nhiều ân sủng, cũng đều là để trấn an hắn. Tựa như ngựa tốt chạy ngàn dặm, cuối cùng vẫn phải dừng lại cho ăn. Hắn ta không giỏi thủ đoạn thống trị, nhưng chế ngự người khác lại rất có bài. Cơ nghiệp tổ tông lớn như vậy, đến tay hắn ta làm thế nào để truyền thừa, ăn nhậu chơi bời xong cũng làm gì còn thời gian mà đi định quốc an bang, bằng sức lực của hắn ta, hiển nhiên là không có khả năng. Cho nên hắn ta mới muốn đánh chủ ý về phía Tiêu Đạc hắn. Âm Lâu giống như con mồi, để cho hắn được ngắm nhìn lại chẳng thể mang đi, buộc hắn vì bảo toàn nàng mà phải cần cù vùi đầu làm việc.Đối với Hoàng Đế mà nói, nữ nhân có quan trọng hay không đều tùy vào hứng thú. Lúc trước thì

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip