Chương 76: Tràng trung băng thán
Vinh An Hoàng Hậu mặc váy áo thẫm màu, hai bên có cung nữ nâng, nhẹ nhàng đi đến từ đầu hành lang bên kia.
Nhìn tư thế đi đường của một người là có thể đoán được đại khái tính cách người này ra sao. Cuộc đời Vinh An Hoàng Hậu huy hoàng, tuy trượng phu chết rồi, không còn được chúng tinh phủng nguyệt, nhưng vẫn được tôn dưỡng ở hậu cung như trước. Phong Hậu từ tuổi cập kê, tọa trấn trong cung từng quản lý một nửa giang sơn Đại Nghiệp, khí thế vẫn mãi còn đó, không cho phép ai khinh nhờn.
Nàng ta đến, cho dù là đến để gây hấn cũng tạo người ta một cảm giác hu tôn hàng quý. Khi nàng đi tới cửa, Âm Lâu vẫn đứng lên cười đón, hành lễ nói: “Hôm nay nương nương rảnh rỗi? Có việc gì cứ sai người tới báo một tiếng, ta qua đó cũng là giống nhau.”
“Không phải việc quan trọng gì.” Vinh An Hoàng Hậu nói, liếc mắt một cái sang bên cạnh, khóe miệng nhếch lên, “Thì ra là có khách quý đang ở đây, ta đến không đúng lúc rồi ư?”
Tiêu Đạc khom người vái chào, “Nương nương nói đùa, thần tới là vì chuyện của Thứ phúc tấn Nam Uyển Vương, đến chỗ Đoan phi nương nương đây hỏi thăm chút tin tức.”
Nàng ta hờ hững cười, “Tiêu hán thần là quý nhân bận rộn, bây giờ muốn nhờ cũng chẳng nhờ được. Linh cữu Đại Hành Hoàng Đế phụng an nơi huyền cung, ta thâm cư hậu cung không hỏi chuyện, không biết thụy sách bảo ấn đã chuẩn bị thỏa đáng hết chưa. Mời Hán Thần tới Giai Phượng Cung thương nghị, kết quả lại là Thái Xuân Dương tới, lắp ba lắp bắp chẳng nói lên lời.” Nàng ta ngồi vững trên bảo tọa, chỉnh lại chân váy bát bảo lập thủy, “Chuyện của tiểu thiếp phiên vương quan trọng, chuyện của Đại Hành Hoàng Đế thì không sao? Hán thần thay Hoàng Thượng phân ưu nhưng cũng đừng quên chủ cũ, vậy mới là chính đạo làm người.”
Chọc cho hắn cái đinh, vừa hay giải bớt mối hận trong lòng. Loại nhân duyên sương sớm này vốn dĩ chẳng ai trông cậy sẽ được dài lâu. Chỉ là trong giây lát đã phủi sạch không còn một mảnh, Tiêu Đạc này không khỏi quá tuyệt tình rồi.
Âm Lâu đứng một bên cũng nghe ra ý tứ, chuyển mắt nhìn Tiêu Đạc, hắn dịch tay nói: “Từ sau khi Tiên Đế nhập lăng, mọi công việc đều là do Thái Xuân Dương giám sát, thần phái hắn qua là thích hợp nhất. Nếu nương nương ngại hắn không nói rõ được ngọn nguồn, thần sẽ về Tư Lễ Giám hỏi rõ, sau đó đến Giai Phượng Cung bẩm báo sau.”
Sắc mặt Vinh An Hoàng Hậu hòa hoãn hơn đôi chút, coi như là vừa lòng với lời đối đáp này. Nhận lấy chén trà cung nữ dâng lên, nhấp một ngụm, lại rũ mắt nói: “Ta nhớ rõ trước khi Hán thần Nam hạ, ta đã từng nhắc đến với Hán thần chuyện Đế Cơ gả thấp. Đại yến hôm qua Hoàn Chi còn nhắc đến Đế Cơ, hình như đã nói chuyện với nhau rất vui. Hán thần rảnh rỗi thì thay ta đề cập với Hoàng Thượng, rốt cuộc việc này vẫn cần Vạn Tuế Gia định đoạt.”
Âm Lâu gần như có thể khẳng định mục đích đến chỗ nàng của Triệu lão nương nương chính là vì tìm Tiêu Đạc nói chuyện. Cũng thật đáng thương, trước kia chỉ cần tùy tiện liếc mắt một cái là tựa như mắt bão vây quanh, bây giờ càng lúc càng xa, muốn hỏi một lời cũng phải ba mời bốn thỉnh, chênh lệch này đúng là khiến người ta buồn bã. Nàng cũng không lên tiếng, chỉ ngồi một bên hờ hững bàng quan, cung nữ tiến vào hỏi chuyện bài thiện, nàng kêu đem đến sao gian, lát nữa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền