Chương 80: Thiên sơn lộ nan
Âm Lâu hồi cung là nhờ bọn thái giám nâng trở về, bởi vì trời vào thu chuyển lạnh, ban đêm có sương mù, phủ lên nền gạch xanh một tầng ẩm ướt, hơi lạnh thẩm thấu qua vải áo chui vào đầu gối, đau đớn âm ỉ. Nàng thậm chí còn không thể duỗi thẳng chân chứ đừng nói đến đi đường. Quỳ gối quá lâu rồi, đến eo cũng sinh tật, chỉ có thể giữ nguyên người ở một tư thế, giống như cái xà nhà bằng gỗ gặp hỏa hoạn rơi khỏi đầu mộng, hơi động đậy xíu xiu là có thể nghe thấy tiếng răng rắc khủng bố.
Cũng may độc ô đầu đều đã tan hết, nàng lại là Âm Lâu chịu được va đập chèn ép trước kia. Chịu tội suốt cả đêm, ngoại trừ chút thiệt hại mặt mũi ra thì hầu như không bị gì khác, cơ bản là không có trở ngại lớn gì. Nằm liệt trên giường uống cháo trắng với dưa muối, cháo là do tự tay Đồng Vân lấy niêu đất đốt lò nấu, dùng thìa khuấy lên cũng không nhìn thấy hạt gạo, tất cả đều đã hầm nhừ, độ lửa quá vừa vặn!
Nàng gắp dưa muối nhai rau ráu, lẩm bẩm, “Lúc nửa đêm ta suýt đã chết đói rồi.” Lại đưa bát qua múc thêm chút nữa.
Đồng Vân biết nàng chỉ đang gắng gượng, có lẽ trong lòng đắng ngắt như ăn phải hoàng liên. Đưa bát cháo qua cho nàng, thấp giọng nói: “Lúc canh năm chủ tử đã thấy Tiêu chưởng ấn chưa?”
Đôi đũa Âm Lâu ngừng lại trên đĩa rau, một lúc sau mới nói: “Ta không dám ngẩng đầu, xấu hổ đến chết rồi, nào còn mặt mũi mà gặp người khác!” Nói xong thì nước mắt lại vòng quanh, đặt bát xuống tận tình khóc to, “Sau này ta không thể bước ra khỏi Uyết Loan Cung nữa, cả triều văn võ, cả hậu cung Đại Nghiệp, ai ai cũng biết ta bị phạt quỳ ở Phụng Thiên Điện! Nếu ta là chỉ là cung nữ thì không sao, nhưng trên đầu ta còn cái hàm phi tử, đây thì coi là gì?”
Dù sao nàng cũng cần phát tiết, Đồng Vân rũ mắt nhìn nàng, “Đều đã qua rồi, chẳng mấy chốc bọn họ sẽ lại quên đi hết, chủ tử lại có thể ra ngoài dạo chơi mấy vòng.”
“Thật vậy không?” Nàng khóc lóc một hồi, dừng lại lấy khăn tay lau nước mắt, lại bưng bát cháo lên ăn nốt.
Ăn xong thì ngủ một giấc, khi tỉnh lại trời đã sắp tối rồi. Nàng khát nước, muốn tìm Đồng Vân, gọi hai tiếng lại chẳng thấy đâu, tiểu cung nữ bên dưới chạy lên tồn an, “Chủ tử cần gì ạ? Cô cô không được khỏe, nói nếu chủ tử dậy thì đến sao gian gọi cô cô.”
“Lại không khỏe sao?” Nàng lần mò xuống giường, trong lòng ẩn ẩn lo lắng. Khoác áo vào đi tới sao gian, thấy trên bàn có một cái đèn dầu lay động, người trên giường đất nằm cuộn tròn như kén tằm. Nàng chạy đến lay, moi được mặt Đồng Vân từ đống chăn ra, trông thấy mặt Đồng Vân tái mét, sợ hãi vội vã gọi người, “Người đâu, mau đi mời Vương thái y!”
Tiểu thái giám bên ngoài nhận lệnh, nhanh chân chạy đi. Thái Y Viện đặt ở phía nam Khâm Thiên Giám, phía đông Lễ Bộ, cách Uyết Loan Cung một đoạn khá xa. Cắm đầu chạy khi trời nhập nhoạng, vừa qua khỏi Đông Ngự Kho rẽ vào đường hẻm thì đâm sầm phải một người, người nọ kêu đau một tiếng, “Đây là nhãi hầu cung nào, không có mắt hả, nhanh chân chạy đi. Thái Y Viện đặt ở phía nam Khâm Thiên Giám, phía đông Lễ Bộ, cách Uyết Loan Cung một đoạn khá xa. Cắm đầu chạy khi trời nhập nhoạng, vừa qua khỏi Đông Ngự Kho rẽ vào đường hẻm thì đâm sầm phải một người, người
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền