Chương 79: Vạn tượng ai trần
Nàng hốt hoảng trong lòng, trao đổi ánh mắt với Đồng Vân rồi đi vào trong điện, cười nói: “Chủ tử đến giờ này, không biết đã dùng bữa chưa? Nô tỳ sai người đem đồ ăn lên, hầu hạ chủ tử ăn một chút.” Nói xong thì xoay người vẫy vẫy tay với Đồng Vân.
Vẻ mặt Hoàng Đế âm trầm, lạnh giọng nói: “Không cần, bây giờ trẫm đang không thoải mái, không muốn ăn gì hết.” Liếc nàng một cái, ánh mắt như lưỡi dao mỏng xoẹt qua bên má nàng, “Đoan phi, trẫm hỏi nàng, nàng đã biết tội chưa?”
Âm Lâu hoảng sợ, đầu óc xoay mòng như chong chóng, e sợ Hoàng Đế đã biết chuyện bên trong Văn Thù Điện hôm nay, hoặc là xảy ra xích mích gì đó với Âm Các, muốn đến tìm nàng giải hận. Tim nàng tê dại, uỳnh một cái quỳ sụp xuống trước mặt hắn, “Lời này của chủ tử làm nô tỳ sợ hãi, nô tỳ không biết rốt cuộc đã làm sai điều gì, chọc long nhan giận dữ, cầu chủ tử minh xét, nô tỳ có chết cũng mong được làm con quỷ trong sạch.”
Hoàng Đế nhếch miệng cười lạnh, cũng không đáp lời, đừng dậy đi dạo quanh phòng, một lúc lâu sau mới nói: “Hôm nay đến chùa Đàm Chá dâng hương, Đoan phi hẳn là vui lắm nhỉ?”
Âm Lâu vẫn đang nằm trên mặt đất, trong lòng rung động ì ùng, miễn cưỡng ổn định giọng nói: “Hồi bẩm chủ tử, mọi thứ đều trôi chảy.”
“Trôi chảy?” Hắn hừ một tiếng, “Hôm kia trẫm tới chỗ Hoàng Thái Hậu thỉnh an, Thái Hậu từng nhắc đến chuyện Vinh An Hoàng Hậu tấu thỉnh lập đàn siêu độ ở chùa Đàm Chá cho Tiên Đế, niệm chỗ cốt nhục thân tình, trẫm không có chuyện không ứng chuẩn. Nhưng mọi chuyện đều có cái mức của nó, cần bao nhiêu cao tăng làm pháp sự thì cứ an bài là được. Còn nàng thì sao, nàng đã làm cái gì? Phi tử do trẫm đích thân viết chiếu sách phong, thế mà lại không màng lễ chế, dâng hương thương tiếc trước thần vị Đại Hành Hoàng Đế tận hai canh giờ, động tĩnh lớn như vậy, nàng vứt mặt mũi trẫm đi đâu? Hỏi trắng ra, liệu nàng có còn nhớ nam nhân của mình là ai?”
Hắn chỉ khiển trách, ngữ điệu không hề có giận dữ, lại lạnh băng đến tận xương. Âm Lâu không nghĩ là xuất phát từ nguyên nhân này, lập tức nhẹ nhàng thở phào. Không cần biết việc này có khiển trách thế nào, chỉ cần không liên lụy đến Tiêu Đạc là được, hết thảy đều có cách cứu vãn. Gánh nặng trong lòng đã buông xuống, nhưng ngoài mặt vẫn chưa thể tỏ ra thư giãn. Cũng may nàng rất giỏi rơi nước mắt, quỳ sát xuống đất, cứng cỏi nói: “Chủ tử, nô tỳ không dám giảo biện, là do nô tỳ không biết tính toán, chủ tử răn dạy chí phải. Nhưng việc này là Hoàng Thái Hậu cho phép, nô tỳ cũng chỉ là phụng lệnh Vinh An Hoàng Hậu…Trong hậu cung này nô tỳ chính là cái tượng nặn bằng bột, không có tiền đồ, không thể ngẩng đầu ưỡn ngực mà sống, người khác nói gì nô tỳ cũng chỉ biết làm theo, nhất thời tính sai, làm xấu mặt vàng của Hoàng Thượng, tuyệt không phải là chủ ý của nô tỳ.”
Hắn quay mặt đi, khoanh tay, “Lệnh của Vinh An Hoàng Hậu? Nàng ta là gì mà nàng phải tuân mệnh? Thời buổi rối loạn này, nàng đừng tìm thêm phiền toái cho trẫm nữa. Lúc trước sách phong nàng, có rất nhiều triều thần đã khuyên can, nhất nhất kêu trẫm bác bỏ. Trẫm chưa từng mong nàng có thể cho trẫm nở mặt, đám trung thần của Tiên Hoàng vẫn luôn không có gì để làm, giờ thì có chuyện hay rồi. Nàng nói cho trẫm nghe, trẫm nên xử lý nàng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền