Chương 82: Sâm si song khuyết
Ý chỉ của Hoàng Thái Hậu đến rất nhanh, chạng vạng ngày hôm sau đã có rồi. Đồng Vân ngây người nâng thủ dụ, quay lại nhìn chủ tử, đi đến bên cạnh nàng, không biết phải nói gì mới phải.
Âm Lâu vẫn còn đang dở tay chuẩn bị, lôi hết tráp đựng trang sức ra, nhặt những món tốt nhất cho nàng, vừa nói: “Xuất giá phải có dáng vẻ của xuất giá, em là nha đầu đầu tiên gả đi của ta, ta không biết phải lo liệu thế nào đây! Em nhìn xem, còn thiếu thứ gì thì cứ nói, ta sai người đến kho lấy.”
Đồng Vân túm chặt cánh tay nàng, “Là tại em làm việc không tốt, nếu sớm phát giác ra thân mình có chuyện cũng sẽ không đến nông nỗi này. Sao lại thành ra thế này cơ chứ! Em luôn ngóng trông chủ tử và Tiêu chưởng ấn thành đôi, không ngờ cuối cùng người gả cho hắn lại là em. Chủ tử có oán em không? Em biết chủ tử giận em, quả thực em chẳng còn mặt mũi nào nhìn chủ tử nữa.”
Âm Lâu cũng đau đớn vật lộn, nhưng phần ủy khuất này biết phải nói cho ai? Đồng Vân đi đến ngày hôm nay cũng đều là vì nàng, nếu không có nàng ấy thị tẩm thay, có lẽ chính nàng và Tiêu Đạc đã sớm chấm dứt. Thời vận không tốt, không còn cách nào, chỉ một đêm đã hoài thai, ông trời quá biết trêu người. Tội nghiệp nhất vẫn là Đồng Vân, có con rồi lại chẳng thể có kết cục gì với nam nhân của mình, đi theo Tiêu Đạc cũng là một thân phận lúng túng, đau khổ của Đồng Vân thực sự không hề ít hơn nàng.
“Em đừng nói như vậy, nói thêm nữa ta phải tự đào cái huyệt mà chôn mình xuống mất thôi.” Nàng nắm lại tay Đồng Vân, dẫn nàng đến ngồi bên giường la hán. Hai người ngồi nhìn nhau một hồi lâu, đều cảm thấy thật sầu muộn. Nàng thở dài, hỏi Đồng Vân: “Bây giờ em thấy sao rồi? Vừa nãy Y chính Lương Y Sở nói rồi, do thân thể em quá yếu mới che mất thai chứng, khó mà nhìn ra, bây giờ mới đỡ hơn một chút. Nhưng như vậy cũng tốt, ra ngoài rồi đỡ phải lo lắng hãi hùng như ở trong cung. Tiêu Đạc ngoài mặt thì khó ưa, thực ra hắn là người tốt, em ở bên cạnh hắn, ta cũng có thể yên tâm.”
Vẻ mặt Đồng Vân như đưa đám, nói không phải, “Chắc chắn bây giờ Tiêu chưởng ấn hận em đến ngứa răng, chỉ sợ em vừa đến phủ Đề đốc đã bị hắn giết chết.”
Âm Lâu không nhịn được mà bật cười, “Sao mà thế được, em đừng suy nghĩ linh tinh.”
“Thật mà, lần trước chủ tử trúng độc, chủ tử không biết hắn đối phó em thế nào đâu, hắn chỉ hận không thể xé sống em ra. Bây giờ bái đường với hắn, hắn không chặt đầu em xuống mới là lạ!” Nàng nhích lại gần Âm Lâu, “Chủ tử, chẳng phải Tào Xuân Áng đưa hồng hoa tới cho chúng ta sao, hay là để em uống đi! Bây giờ đứa bé vẫn còn nhỏ, bỏ đi cũng không sao đâu, em vẫn muốn ở lại trong cung hầu hạ chủ tử. Bên người chủ tử không có một người biết nóng biết lạnh, có đánh chết em cũng không đi.”
Âm Lâu nhìn nàng, giúp nàng gài lại tóc ra sau tai, vành mắt đỏ lên, nói: “Đừng ngốc vậy, cái gì mà đánh chết không đi, tốn bao sức lực che dấu, cuối cùng vẫn là để em đi chết hay sao? Em đừng sợ, ta sẽ nghĩ cách viết thư cho hắn, bảo hắn đối đãi với em thật tốt. Đời này ta không có phúc khí gả cho hắn, vậy thì em thay ta lần này đi, bái đường thành thân cùng hắn, đi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền