ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Phù Đồ Duyên

Chương 83. Tiêu điều tự thương

Chương 83: Tiêu điều tự thương

Tiêu Đạc quả thực là kiểu người nói được làm được, hôm sau là ngày đại hôn của hắn, hắn hoàn toàn không có ý định đòi hỏi lợi lộc, hắn là căn bản không thèm để ý! Nghị sự vừa tan liền đi thẳng tới Từ Ninh Cung.

Hoàng Thái Hậu cũng nắm chắc trong lòng, Vinh An Hoàng Hậu quả thực đã đắc tội hắn, chính mình lại còn bất chính, kết quả là bị người ta bắt lấy nhược điểm. Bà có chút buồn bã: “Đáng thương cho một quả phụ…” Nửa câu sau lại nuốt trở vào, nhân chứng vật chứng đều đủ, giả như có điều gì bất công, bao nhiêu cung quyến hậu cung đều đang nhìn, dựng lên một tấm gương này, về sau còn trụ nổi sao! Thái Hậu nhắm mắt lại, “Thưởng nàng được toàn thây đi!”

Hắn hành lễ rời đi, ngoài cửa cung sớm đã có người đứng chờ sẵn, hai thái giám cao lớn vạm vỡ nhìn ánh mắt hắn mà hành sự, tiến vào Giai Phượng Cung kéo người ra. Trung Chính Điện chính là Tru Tiên Đài của Tử Cấm Thành, không cần biết phẩm cấp cao thấp, được ban lĩnh rồi đều phải đến đó lên đường. Hôm nay sắc trời không tốt, âm u trầm trầm, tựa hồ như muốn mưa đến nơi. Nhìn quanh một vòng, đường đi thẳng tắp không có lấy một bóng người, có lẽ các cung đều biết việc này, sợ dính rủi ro, cho nên kiêng kị né tránh.

Gió thổi lạnh run như đâm da xé thịt, chui tọt vào từ tay áo cắm thẳng tới trái tim. Vinh An Hoàng Hậu ngẩng đầu nhìn lên, nhành cỏ dại chết khô rũ rượi lộn nhào trên tường cung, hết thảy đều xám xịt. Nàng ta làm Hoàng Hậu mười một năm, phút cuối cùng ngay cả một người tiễn đưa cũng chẳng có. Ba ngày không ăn cơm, cũng chẳng còn cảm thấy đói, chỉ là đôi chân đã mệt, bước đi quá gian nan. Vào đến cổng Trung Chính Điện, cửa chính điện mở ra như cái miệng khổng lồ, khiến lòng người sinh ra sợ hãi.

Bây giờ nàng ta đã không còn phản kháng, dù sao đã tới bước đường này, tiến về trước thêm chút nữa là siêu thoát rồi. Hai cung nhân dọn một cái bàn thấp tới bên dưới hiên, trên bàn đặt đầy đủ thức ăn, đó chính làm cơm chặt đầu của nàng. Nàng ta đứng yên giữa đường, liếc nhìn Tiêu Đạc một cái, “Bảo bọn họ lui ra, ta có lời muốn nói với ngươi.”

Hắn vốn không muốn nghe, nhưng niệm tình nàng ta đã từng đề bạt hắn, tạm thời làm theo lời nàng.

Nàng ta trầm mặc, “Ngươi thực sự hận ta như vậy sao?”

Hắn nói: “Ta đã cho ngươi cơ hội, là do ngươi không biết quý trọng.”

“Ngươi biết vì sao ta phải làm vậy không?” Ánh mắt nàng ta bi thương, đôi môi run rẩy, đứng trong gió lung lay sắp ngã, “Bởi vì ta ghen ghét. Ta thừa nhận, khi mới bắt đầu trong mắt ta ngươi chỉ là trò tiêu khiển, theo nhu cầu mà lợi dụng lẫn nhau, hẳn là không có cảm tình. Nhưng rồi Tiên Đế băng hà, mọi chống đỡ của ta đều sụp đổ. Không còn ai để trông cậy, chỉ có ngươi…Ta thậm chí không hận ngươi trợ giúp Phúc Vương đoạt vị, chỉ cần ngươi còn có thể chăm lo cho ta, làm Hoàng Hậu tiền nhiệm cũng đành đi! Nhưng lại có một Bộ Âm Lâu ngu ngốc không biết từ góc tường nào nhảy ra, có điểm tốt gì để mà ngươi nhớ mãi không quên? Ngươi vì ả mà làm trái ta bao nhiêu lần, rốt cuộc ta là cái thứ gì trong mắt ngươi?”

Biểu cảm hắn lạnh nhạt, đến giọng nói cũng chẳng có độ ấm. “Ngươi muốn biết sao? Đối với ta mà nói ngươi là cố chủ, có quyền có tiền, ta thay ngươi bán mạng. Bây giờ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip