ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Phù Đồ Duyên

Chương 84. Xuân sắc khả thế

Chương 84: Xuân sắc khả thế

Xuống yên ngựa, vượt chậu than, bái thiên địa, nắm tay nhau vào động phòng trước bao mắt nhìn.

Động phòng trang trí đỏ rực đến chói mắt, sau khi vào cửa là phần uống rượu giao bôi, Tiêu Đạc đuổi hết người hầu ra ngoài, tân nương tử tháo tấm khăn voan ngồi xuống bên cạnh bàn, thở phì phò cười nói: “Nhờ phúc cha nuôi, đời này con lại có một lần được làm tân nương tử.” Vừa nói vừa sờ soạng nhổ đống trang sức trên búi tóc địch xuống, cảm khái, “Nữ nhân thật vất vả, một đầu trang sức nặng trịch, đè cổ con ngắn đi nửa đoạn luôn chứ đùa.”

Tiêu Đạc rời mắt, tiểu tử choai choai mặt mày gian giảo lại đeo vàng đeo bạc tô son điểm phấn, nhìn lâu thêm một cái là có thể khiến người ta mửa ra. Về chuyện bái đường, rốt cuộc hắn vẫn là không thể cong lưng với một nữ nhân xa lạ. Đây là đại sự cuộc đời, một khi lễ thành, cho dù chính mình không thừa nhận thì trên thực tế người kia cũng đã thành nữ nhân của mình. Tựa như nén bạc đã bị khắc ấn, muốn xóa bỏ thì chỉ còn nước hủy đi. Còn may có đứa con nuôi này, thời điểm quan trọng lại rất được việc. Vóc người nó không khác Đồng Vân là bao, đội khăn voan lên giả dạng, không ai nhìn ra được manh mối. Đây là chủ ý nhất thời nảy ra, dù sao cũng có thể giúp lòng người được an ủi đôi chút, tương lai có tan vỡ cũng không đến mức thẹn với Đồng Vân.

Tào Xuân Áng nhớ đến vẻ mặt cha nuôi nhìn nó lúc sáng nay lại thấy buồn cười, cứ đi vòng quanh nó mãi lúc ở Tư Lễ Giám, làm nó sợ đến nỗi lông tóc dựng đứng. Nó thực sự không chịu nổi nữa, đành cong người bày tỏ lòng trung thành: “Cha nuôi có việc gì muốn phân phó con, con có máu chảy đầu rơi cũng nguyện vì cha nuôi mà cống hiến.”

Cha nuôi nó vỗ cằm hỏi: “Có biết cách đi đường của nữ nhân không?”

Thái giám giao tiếp với cung phi cung nữ cả ngày, hơn nữa trên người còn thiếu một khối, dù cố ý hay vô tình cũng sẽ có đôi chút ảnh hưởng. Nó thưa vâng, đi vài bước hoa vờn liễu run cho cha nuôi xem, cha nuôi nó rất là khen ngợi, “Kiệu nhỏ vừa nhấc, đón Đồng Vân vào hậu viện từ đằng cửa ngách, ngươi ngồi kiệu hoa, lễ nạp thái sẽ do ngươi thế thân.”

Nó sửng sốt nửa ngày, “Cha nuôi à, nam nhân và nam nhân cũng không thể tùy tiện bái đường, đã bái đường thì chính là khế huynh đệ(*), cha là cha nuôi của con, bối phận không đúng…” Còn chưa nói dứt lời đã bị đập bốp một cái vào đầu, về sau không dám nhiều lời nữa, sợ lắm miệng sẽ bị đánh.

(*) Khế huynh đệ: Thời kỳ cuối triều Minh ở vùng Mân Nam thịnh hành phong tục đồng tính luyến ái nam, khi con trai đến tuổi khoảng 16 sẽ thường nhận một vị hơi lớn tuổi chưa lập gia đình làm khế huynh, sau khi trải qua vài nghi thức nhất định, hai người sẽ có cuộc sống cùng ăn cùng ngủ y như phu thê cho đến tận khi người đàn ông lớn tuổi hơn kết hôn.

Cũng may đã xong hết phần lễ nghi, bây giờ chỉ còn uống rượu giao bôi, nó vui cười rót đầy hai chén, thẹn thùng đưa qua, “Trước sau vẹn toàn mà, cha nuôi uống rượu đi!”

Tiêu Đạc trừng mắt một cái, “Chỗ Đồng Vân đã dàn xếp xong chưa? Phái người canh trừng trước sau, đừng có để nàng ta có cơ hội gây rối.”

Tào Xuân Áng ngượng ngập, tự uống hết hai chén rượu kia rồi chùi miệng: “Cha nuôi yên tâm, con đã sớm bố trí đâu ra

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip