ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Phù Đồ Duyên

Chương 86. Phương thảo y y

Chương 86: Phương thảo y y

Âm Các xảy ra chuyện như vậy, nằm liệt ở Tây Uyển không dậy nổi. Cứ thế này cũng chẳng làm được gì, rốt cuộc vẫn phải để ý thể diện, trước kia Nam Uyển Vương không có ở đây, thích làm gì cũng không ai dám hỏi đến. Bây giờ nam nhân chân chính đã đến, tình cảnh nàng ta như vậy, bối rối mơ hồ, lại hoài long chủng, Hoàng Đế cũng chẳng biết phải lo liệu thế nào cho phải.

Tất cả đều do Hoàng Hậu mà ra, Hoàng Đế hận đến ngứa răng. Biết thừa hiện tại Âm Các đang được hắn sủng hạnh mà còn cố tình ra tay, rõ ràng là đang gõ núi chấn hổ! Hoàng Đế biết quan viên trong triều luôn kín đáo phê bình mình, không ngờ ngay cả Hoàng Hậu của hắn cũng cái gan này, còn ra thể thống gì nữa? Không trị được người khác, chẳng nhẽ còn không trị được nàng? Hắn đi chân trần trên sàn nhà lát gỗ, tay áo rộng bỗng vung lên, tiếng gió cao vút, “Truyền lệnh trẫm, lệnh cho Hoàng Hậu đóng cửa ăn năn, không có thủ dụ của trẫm thì không được ra, đợi đến khi nào nàng nhìn rõ lợi hại mới thôi!”

Âm Các ôm bụng thất thanh: “Sao Hoàng Thượng có thể bất công như vậy? Nàng ta đánh ta, đứa bé trong bụng ta suýt nữa không giữ được, chỉ đóng cửa ăn năn là xong sao? Nếu không phải người của ta xin tha, chắc chắn nàng ta đã đánh chết ta rồi! Ta không thể tiếp tục ở lại Bắc Kinh này nữa, ta đi dập đầu với gia chúng ta, cầu hắn đưa ta về Nam Kinh, đỡ phải ở lại đây để mà chịu uất ức!” Nói xong liền giãy giụa đứng dậy.

Hoàng Đế bị dọa, vội vàng đi lên trấn an nàng ta, “Vậy nàng nói xem nên xử lý thế nào?”

“Phế nàng ta đi! Nàng ta ác độc, biết rõ ta có thai còn sai người đánh ta, may sao ta còn thoát được, nếu không bây giờ ngài chỉ thấy được thi thể ta thôi!” Nàng ta dùng sức lay hắn, “Những lời ngài nói với ta đều là lừa gạt sao? Ngài là vua một nước, đến người yêu cũng không giữ nổi, ngài còn có mặt mũi mà đứng trước mặt ta?”

Mỹ nhân bảo bối đang khóc như lê hoa đới vũ, trái tim Hoàng Đế không mềm sao được. Đế Hậu vốn dĩ đã chắp vá sống chung, Hoàng Đế háo sắc, Hoàng Hậu thường xuyên khuyên can, oán hận tích lũy bao lâu sắp đến ngày tràn bờ. Tình nghĩa kết tóc thời niên thiếu đã quên sạch, Hoàng Đế đột nhiên cảm thấy tội của Hoàng Hậu không thể tha thứ, phế thì phế đi, không có gì phải tiếc.

Hắn xoay người gọi vọng ra bên ngoài, “Truyền Hán thần đến đây cho trẫm!” Mọi việc điều dễ làm, nhưng chuyện Âm Các ở lại Tây Uyển bị truyền ra sẽ rất khó nghe, liền thuận miệng nói, “Truyền cả Đoan phi đến đi, Thứ phúc tấn thành ra như vậy, gọi nàng tới an ủi Thứ phúc tấn.”

Sùng Mậu lãnh chỉ đi làm, đây là tính toán gán lên tên tuổi Âm Lâu, Âm Các cũng không phản đối, chỉ nũng nịu gối lên đầu gối Hoàng Đế, nói: “Bây giờ ta không muốn về vương phủ nữa, ta cũng chẳng muốn phải lén lút như thế này, muốn gặp ngài phải tốn bao nhiêu là sức.” Nói xong thì cong người lên, nhả khí như lan bên tai hắn, “Ta muốn được ở bên ngài, từ nay về sau như hình với bóng.”

Đúng là nguyện vọng tốt đẹp, nghe đến là hợp tình hợp lý. Hoàng Đế với vào trong vạt áo nàng ta, vuốt ve trên bộ ngực no đủ, biểu cảm lại có vẻ do dự, “Phía Nam Uyển Vương…sợ là không tiện ăn nói.” Có thể đưa Âm Lâu vào hậu cung là bởi vì

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip