ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Phù Đồ Duyên

Chương 87. Liên bích nghi gia

Chương 87: Liên bích nghi gia

Hắn đã thay sang một bộ quần áo khác, hẳn là đã có chuẩn bị từ sớm rồi! Nhảy lên lưng ngựa lấy áo choàng màu chuột xám bao lấy nàng, vung dây cương lên, bốn chân con ngựa kia phát lực chạy như điên. Âm Lâu đột ngột bị ném lên lưng ngựa, xóc nảy không tìm ra nam bắc, lại sợ ngã xuống, ôm eo hắn thật chặt hoảng sợ nói: “Tối lửa tắt đèn thế này, chúng ta đi đâu?”

Hắn mang mạc li, khăn che phủ xuống làm gương mặt ẩn hiển mơ hồ, chỉ thấy duy nhất bờ môi đỏ bừng, chậm rãi tỏa sáng giữa màn tuyết bạc.

“Nếu có thể đi mãi, đi mãi, ra khỏi thành Bắc Kinh, ra khỏi Đại Nghiệp, vậy thì tốt biết bao!” Hắn phải khống chế cương ngựa, không đủ tay để ôm nàng, chỉ có thể cúi đầu hôn lên thái dương nàng, “Có lạnh không? Chịu khó một chút là đến rồi.”

Không biết hắn tính giở trò gì, Âm Lâu cũng không nói nhiều, luồn tay vào trong đai ngọc hắn, dường như chạm đến độ ấm nơi thân thể hắn.

Ra khỏi Tây Hải Tử như thể ra khỏi nhà giam, tạm thời trốn thoát tòa thành kia, trong lòng sảng khoái, như thể con ngựa cũng thấy vui lên. Hắn thả chậm tốc độ, đã đến canh giờ này, lại thêm thời tiết như hôm nay, các nhà dân đều đóng kín cửa từ lâu. Bọn họ đi qua con đường lát đá mà chẳng bắt gặp một bóng người, chỉ thấy ánh đèn vạn nhà đang thắp.

Hắn nương theo ánh đèn lồng treo bên lề đường ngắm nàng, “Hôm nay trang điểm tỉ mỉ quá vậy?”

Nàng có chút ngượng ngùng, lí nhí nói, “Còn chẳng phải để gặp chàng sao!”

Hắn mỉm cười thở dài, “Trang điểm xinh đẹp thế này, chẳng may Hoàng Thượng động tâm tư thì phải làm sao?”

Thực ra nàng chưa bao giờ tính đến chuyện đó, chỉ nói: “Bây giờ hắn đã có Âm Các, sẽ không nhìn đến ta đâu. Âm Các xinh đẹp hơn ta, Hoàng Thượng chỉ yêu mỹ nhân mà thôi.”

Hắn cọ cọ cằm trên đỉnh đầu nàng, “Hà tất phải tự coi nhẹ mình, trong mắt ta, nàng còn xinh đẹp hơn nàng ta nhiều. Nàng có trái tim trong sạch, đẹp đẽ từ trong ra ngoài. Tâm địa nàng ta không tốt, có xinh đẹp đến mấy cũng chỉ là gốc thược dược chết dần, có một loại hương vị mốc meo tàn lụi.”

Người này miệng ngọt, nói lời âu yếm rất là đường hoàng. Nàng hồn nhiên dán mặt vào trước ngực hắn, “Coi chàng nói xấu người ta kìa! Nhưng lúc này Âm Các quả thực liều lĩnh, chẳng nhẽ muốn làm Hoàng Hậu thật sao?”

“Còn phải xem tình cảm của Hoàng Thượng đối với nàng ta sâu nặng bao nhiêu.” Hắn ngắm nhìn quang cảnh bốn phía, du dương nói, “Dù sao nàng ta đã từng lộ mặt trong bữa tiệc trung thu, văn võ cả triều nào có ai không biết xuất xứ nàng? Thân phận thì xấu hổ, địa vị thì thấp, muốn lập tức làm Hoàng Hậu không dễ đâu. Ta đoán chừng có lẽ sẽ phải như Vệ Hoàng Hậu thời Hán Vũ Đế, trước tiên tiến cung làm cung nữ, sau đó báo lên có thai mạch rồi tấn phi, chờ sinh xong Hoàng tử rồi phong sau. Ăn cơm phải ăn từng miếng, cho nên nàng ta cần kiềm chế tính tình lại. Nếu cứ khuyến khích Hoàng Thượng một lần là xong, chỉ e sẽ biến khéo thành vụng.”

Nàng ừ nhỏ, tiếc nuối lầu bầu: “Ta vốn muốn nhường vị trí này lại cho nàng, chỉ tiếc bây giờ người ta không thèm nhìn đến.”

Hắn nghe xong thì bật cười: “Nàng lấy từ đâu ra ý tưởng này thế? Không cần biết nàng ta có đồng ý đổi với nàng hay không, kể cả có đồng ý, Hoàng Thượng cũng sẽ không cho phép. Dù sao

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip