Chương 91: Thán phụng than thân
Thái Hậu dẫn đầu, các phi tần trong cung cũng sôi nổi tặng thêm nữ trang cho Đế Cơ, mồng 8 ngày đó tiễn đi, Trưởng công chúa thực sự khóc rất thê thảm, mọi người đi cùng cũng rơi nước mắt theo.
Công chúa gả thấp, vốn nên là Hoàng Hậu se mặt chải tóc cho nàng, đáng tiếc Hậu vị để không, giao tình của Âm Lâu với nàng tốt đẹp, cho nên nàng được giao cho việc này. Đế Cơ chẳng có chút vui sướng đại hôn, cả người mệt lười, vùi đầu vào gối không chịu dậy. Âm Lâu chỉ đành khuyên giải nàng, “Xuất giá rồi vẫn có thể về nhà, cô là Trưởng công chúa của Đại Nghiệp, muốn trở về thăm nhà cũng chỉ cần một câu thôi mà.”
Nàng im lặng hồi lâu rồi mới nói: “Ta cũng không hiểu nổi, trong lòng trống trơn, cảm thấy có lẽ cả đời này sẽ không về được nữa.”
Âm Lâu ngẩn ra, vỗ nhẹ trên lưng nàng, “Đừng suy nghĩ nhiều, Nam Uyển Vương đối tốt với cô, cô muốn hồi kinh, chẳng nhẽ hắn còn ngăn cản hay sao? Bây giờ cô sầu khổ trong lòng, chờ tới khi đến Giang Nam rồi sẽ biết. Xuân về hoa nở, mười dặm Tần Hoài, cảnh đẹp hoa mắt người, đến lúc đó chỉ sợ cầu xin cô cô cũng không chịu trở về đâu!”
Lúc này nàng mới gượng cười được đôi chút, nhưng cũng chỉ là thoáng qua, rầu rĩ nói: “Con gái gả chồng như bát nước đổ đi, dù sao cũng chỉ đến vậy. Thực ra ta nghĩ lại, còn có cái gì đáng để lưu luyến đâu? Thái Hậu không phải mẹ ruột ta, ca ca lại là bộ dạng này, khắp Tử Cấm Thành ngoài cô và Hán thần, đến một người nói chuyện ta cũng chẳng có.”
Âm Lâu đỡ nàng đứng dậy, gọi hỉ nương bên ngoài tiến vào hầu hạ mặc áo cưới, đứng bên cạnh giúp đỡ một phen, dặn dò nói: “Cô nương lớn tuổi dầu sao cũng phải xuất giá, sau này có chồng có con mới là gia đình chân chính của mình. Giống như ta, ta cũng từng kể cho cô nghe chuyện quê nhà, cứ như một cuộn chỉ rối vậy, rời đi rồi, ta cảm thấy không có gì không tốt. Cô đến Nam Uyển giúp chồng dạy con, làm một người phú quý rảnh rỗi tự tại, ăn nhiều cơm một chút, cái gì cũng đừng hỏi đến, như nước chảy năm xưa, đảo mắt liền đi qua.”
Đế Cơ nghe xong chỉ là trầm mặc, sau một lúc lâu thở dài, nắm tay nàng nói: “Ta đi rồi, cô cũng phải bảo trọng. Khuyên người khác thì dễ dàng, đem lời ấy ép lên người mình lại khó. Chúng ta tách ta, chỉ mong hai nơi mạnh khỏe. Không biết tiết Vạn Thọ năm nay còn có thể trở về hay không, nếu còn có thể, đến lúc đó chúng ta lại nói chuyện.”
Âm Lâu nói được, đưa nàng ra cửa cung. Đằng sau còn có một loạt lễ nghi phiền phức, tế tổ trước, rời khỏi tông miếu, bái biệt Hoàng Đế và Thái Hậu, tất cả do Tiêu Đạc tiếp nhận gánh vác. Âm Lâu đứng xa xa ở một bên xem lễ, trông thấy hắn mặc phi ngư phục dưới ánh đèn nến huy hoàng, mang mũ ô sa, dáng vẻ thong dong hiền hòa. Trong lòng nàng mơ hồ cảm thấy mê mang, tuy cuộc hôn nhân của Đế Cơ chẳng hề đơn thuần, nhưng một khi đại lễ đã thành, cũng coi như trần ai lạc định. Bọn họ thì sao? Không biết sẽ phải kiên trì đến bao giờ. Cứ mãi chờ đợi thời cơ, giống như bị cố định trong một vòng tròn, đến khi dầu cạn đèn tắt vẫn không thoát ra nổi.
Đế Cơ bước lên kim liễn, Hoàng Đế đưa một thanh như ý(*) cho nàng, tựa hồ đột nhiên nghĩ ra quyết định, gọi người dẫn ngựa tới,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền