ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Phù Đồ Duyên

Chương 90. Thánh ân viễn đạo

Chương 90: Thánh ân viễn đạo

Âm Lâu cảm thấy một chuỗi hơi lạnh đang nhúc nhích bò trên lưng, bò đến tận gáy, hận không thể rùng mình một cái cho thoải mái.

Hoàng Đế luyện đan đến si ngốc rồi, dường như có chút thần thần quỷ quỷ. Lời này ám chỉ quá rõ ràng, nàng không dám tiếp lời. Sợ là hắn đang thử nàng, lại muốn chơi trò tâm nhãn tính kế Tiêu Đạc. Nàng không biết đáp sao cho vẹn toàn, chỉ một mực lắc đầu, “Hoàng Thượng có suy xét đoán định của Hoàng Thượng, nô tỳ không dám đoán bừa thánh ý.”

Hoàng Đế mím môi, trầm mặc một lúc lâu mới thay đổi sang một biểu cảm nhẹ nhàng, “Nếu Âm Các muốn tấn vị, nàng thấy phân vị nào sẽ là tốt nhất.”

Âm Lâu vẫn không hiểu dụng ý của hắn, hàm hồ đáp: “Hoàng Thượng thích cho nàng phân vị gì thì chính là phân vị đó, hỏi nô tỳ, nô tỳ cũng không hiểu.”

Hoàng Đế nhìn nàng chăm chăm, thở dài một câu, “Đúng là một người không thú vị! Nàng ấy là tỷ tỷ của nàng, vinh nhục của nàng ấy sẽ liên quan đến buồn vui của nàng, nàng không để ý chút nào sao?”

Âm Lâu thầm nghĩ mình không nên đối phó với Âm Các, nếu nàng ta mà bò lên cao được, chưa chắc đối với nàng đã là có lợi. Nhưng mà nghĩ lại, nếu Âm Các lên ngôi, coi thường nàng, xa lánh nàng, chèn ép nàng, thậm chí là đuổi nàng đi, ngược lại càng là giúp nàng một tay. Tuy quá trình này có thể sẽ phải nếm chút khổ sở, nhưng những thứ đó đều không quan trọng, nàng có thể trụ vững. Chỉ cần có thể ở bên Tiêu Đạc, chịu bao nhiêu uất ức nàng cũng nhận.

“Hoàng Thượng thứ cho nô tỳ vọng ngôn, lần trước ngài phế đi Trương Hoàng Hậu, người trong cung sôi nổi đồn đoán có liệu phải ngài muốn nâng đỡ Âm Các tiếp quản hậu cung…” Nàng sợ hãi nhìn hắn, “Chủ tử, ngài muốn lập Âm Các làm Hoàng Hậu sao?”

Bàn tay hắn không biết đã dừng trên đầu vai nàng tự khi nào, cả người nàng cứng còng không thể phản kháng, chỉ đành cắn răng nhịn xuống.

“Lập Hậu à…” Ánh mắt hắn có vẻ trống trải, “Có lẽ vậy! Nàng ấy người sau vượt người trước, trong lòng nàng không tủi thân?”

Nàng có gì mà phải tủi thân? Tên tuổi Đoan phi được ăn ngon uống tốt cho đến tận hôm nay đã là lời to rồi, ai làm Hoàng Hậu cũng chẳng liên quan đến nàng. Nàng lắc đầu, “Tỷ muội chúng ta là một, nàng làm Hoàng Hậu, nô tỳ vui mừng cho nàng. Hoàng Thượng sủng ái nàng, thiên kim trên đời dễ tìm, khó tìm nhất là lưỡng tình tương duyệt. Âm Các cái gì cũng tốt, chỉ là tính tình có hơi nóng nảy chút, nếu sau này chẳng may nàng giở tính, mong Hoàng Thượng nhất định phải thông cảm cho nàng.”

Hoàng Đế nghe xong thì mỉm cười, nếm ra một chút hương vị đào góc tường. Thực ra nàng vẫn là để ý, cho dù có chút ràng buộc với Tiêu Đạc, nhưng rốt cuộc những thứ một tên thái giám có thể cho nàng vẫn là hữu hạn. Nàng là phi của hắn, đứng đắn là nữ nhân của hắn. Mặc kệ trái tim có buông thả thế nào, chờ đến khi nhìn thấu rồi, nghĩ thông suốt rồi, nàng vẫn thuộc về hắn như cũ.

“Đoan phi của trẫm quả nhiên hiền huệ.” Hắn giơ tay vỗ mái tóc đen tuyền của nàng, “Nàng là nhìn thấy kết cục của Trương hậu, lo lắng Âm Các gần vua như gần cọp sao?”

Âm Lâu cảm thấy Hoàng Đế hiểu lầm rồi, nàng cũng chỉ là nói tốt cho Âm Các, để tương lai nàng ta phá đám mình còn có thể được Hoàng Đế niệm tình đôi chút, mặc kệ nàng ta

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip