ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Phù Đồ Duyên

Chương 93. Biệt thời hoa tẫn

Chương 93: Biệt thời hoa tẫn

Hoàng Đế biết nàng không vui, nhưng không vui thì có làm sao? Chiếu mệnh đã hạ, nàng phải thành thật mà làm Hoàng Hậu của hắn, đời này không có lệnh của hắn, nàng không thể rời khỏi hậu cung nửa bước!

Nhưng dù sao giương cung bạt kiếm cũng không tốt, hắn giữ nguyên phong độ, tựa như lơ đãng mà nói: “Trẫm nghe nói nàng thích hoa lê, cây lê ở phủ Đề đốc rất đẹp, chuyển đến nơi trồng mới vẫn đơm hoa rợp trời, đưa tới Khôn Ninh Cung nhất định cũng sẽ như thế.”

Hắn là đang cố ý nhắc nhở nàng, ám chỉ nàng chuyện xưa của nàng và Tiêu Đạc hắn đều biết hết sao? Âm Lâu lắc đầu nói: “Dịch một lần có lẽ còn có thể sống, dịch hai lần chắc chắn sẽ chết. Cây cối cũng giống như con người, có những nơi có thể thích ứng, có những nơi không thể. Đất đá trong cung cứng chắc như vậy, rễ của nó không xuyên qua được, sớm muộn gì cũng chết khô.”

“Vậy à…” Biểu cảm hắn bình tĩnh, “Nói cũng có chút đạo lý, nếu nàng không thích, vậy thì bỏ đi. Ban đầu ta định để nàng tới sống trong Thừa Càn Cung, cây lê ở đó nổi danh nhất Tử Cấm Thành, nhưng e ngại tổ chế, chính cung vẫn là nên sống ở Khôn Ninh Cung.” Hắn nghiêng đầu, nhìn thoáng về phía Vĩnh Dương Môn, “Hơn nữa cái cung kia không may mắn, Thiệu Quý Phi và Vinh Vương đều chết ở đó, là do bút tích của ai, nàng có biết không?”

Nàng trào phúng cong khóe môi, “Từ khi Hoàng Thượng còn là Vương đã bày mưu lập kế, trong cung ai sống ai chết, đều là Hoàng Thượng định đoạt.”

Hắn ừ một tiếng, cũng không tức giận, “Lời này đúng đấy, vạn sự đều đã định sẵn, nếu không phải lúc trước trẫm hạ lệnh giữ lại nàng, hẳn là lúc này nàng đang nằm trong địa cung, có lẽ là hư thối rồi, chỉ còn lại một bộ xương trắng.” Hắn nghiền ngẫm nhìn nàng, “Ông trời đãi trẫm không tệ, trẫm đã giữ lại đúng người, vừa hay lại là một Hoàng Hậu. Âm Lâu, đời này nàng sẽ phải ở bên trẫm đến thiên hoang địa lão, cho dù sau này có vào Hoàng lăng, bên người trẫm cũng có một vị trí nhỏ cho nàng, nàng có vui không?”

Vui cái quỷ! Nàng cắn răng nhìn hắn, chỉ hận không thể nhào lên liều mạng. Hắn chặt đứt hết thảy mộng tưởng của nàng, giờ đây nàng sống khác gì chết? Nàng không hiểu, rốt cuộc điều gì đã thúc đẩy hắn một hai phải phong nàng làm Hậu, cho dù là vì kiềm chế Tiêu Đạc, đưa nàng lên ngôi Phi cũng như nhau. Nếu nói hắn thực sự yêu nàng…Nàng quả thực sẽ phì cười mất, nàng đần độn như vậy, chỉ có mình Tiêu Hán công tình cảm ngây ngô kia mới nhìn trúng. Tình yêu đối với cuộc sống của Hoàng Đế mà nói là một phần không thể thiếu, hắn đã sớm tu luyện thành tinh, chỉ bằng kẻ hèn nàng, sao mà lọt vào được mắt xanh của hắn?

“Ta nào còn quyền lựa chọn, trước khi ngài sách phong đâu từng hỏi qua ý ta, đến bây giờ hỏi có vui hay không cũng chẳng còn ý nghĩa.” Nàng không để buồn để bụng có phải là đang chống đối hắn rồi không, nếu như làm vậy có thể khiến hắn khiển trách nàng, thậm chí cấm túc nàng, ngược lại nàng càng như ý.

Hoàng Đế thở dài, “Vẫn đang tháng giêng, bên ngoài trời lạnh, chẳng may nhiễm bệnh thì sao, đi vào nói chuyện đi! Phu thê vốn là một thể, hà tất phải xù gai nhọn lên!” Hắn bước tới dắt tay nàng, nàng tránh đi, hắn nắm chặt không bỏ, nàng không còn cách nào, chỉ đành mặc hắn kéo vào trong điện.

Khôn Ninh Cung bày

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip