Chương 94: Ân quân vạn lý
Một tử cục, không ai phá đi nổi. Tuy Hoàng Đế hồ đồ, nhưng không thể phủ nhận hắn rất giỏi lợi dụng đầu cơ, đâm thẳng chỗ đau của người ta, nhát nào nhát nấy đều chuẩn xác.
Hắn nói Hoàng Hậu an ắt Tiêu Đạc an, Âm Lâu biết bây giờ nàng muốn chết cũng là không thể. Nàng vô vọng chìm trong thâm cung này, miễn cho đám cung phi thỉnh an, lại không trốn được chư Hoàng tử thưa hầu sớm tối. Nàng ngồi ngay ngắn trên bảo tọa, nghe bọn họ gọi nàng là Mẫu hậu, bẩm báo chuyện học hành với nàng. Mỗi lời nói động tác của nàng đều đang được người khác nhìn vào, chịu nhiều hạn chế hơn so với lúc còn là Đoan phi gấp trăm lần.
Trải qua tuyệt vọng giãy giụa rồi, hiện tại đã có thể lắng đọng hơn trước. Linh hồn ngày càng trĩu nặng, càng trĩu càng sâu, giống như tro tàn đốt lò ở ngoài Hàm Nhược Quán, không cần biết là phồn hoa hay là bã đậu, tất cả đều dồn tụ trong đáy lò.
Thực ra Hoàng Đế vẫn không lơi lỏng nghiệp lớn thành tiên một khắc nào, vẫn ở trong Thái Tố Điện tham thiền ngộ đạo như cũ. Thi thoảng hắn tới Khôn Ninh Cung qua đêm, nhưng cũng chỉ là qua đêm, nàng cự tuyệt rất nhiều lần, may mà hắn không cưỡng ép, ít ra còn có điểm tốt này.
Nhưng mà thống khổ đáy lòng nàng sao có thể giải thoát đây? Hoàng Đế hạ ý chỉ cưỡng chế nàng, còn cho dọn trị phòng Chưởng ấn của Tiêu Đạc ra khỏi hậu cung, chuyển đến tận đằng phía nam mười tám cây hòe. Cùng sống trong một tòa thành, vậy mà muốn lui tới lại thật khó khăn. Nàng nghĩ hẳn Tiêu Đạc hiểu rõ đây không phải ý muốn của nàng, nhưng ai mà biết được, cảm tình sâu đậm mấy cũng chỉ sợ không chịu nổi khoảng cách. Duỗi tay không với đến, dần dần sẽ nổi lên ngờ vực…Nàng không dám nghĩ, liệu đến tột cùng có còn tương lai được ở bên hắn nữa hay không.
Gần đây nàng thường đi dạo trong hoa viên Từ Ninh Cung, trước kia trị phòng Chưởng ấn ở ngay tường nam hoa viên. Nàng đi vào cánh rừng thông ấy, đôi bàn tay chậm rãi vuốt ve bức tường, phảng phất như hắn vẫn còn ở nơi đó, chỉ là tường cao quá, không nhìn thấy mà thôi.
Rất nhiều đêm nàng mơ về ngày cũ, mơ thấy mình vẫn còn ở Lộc Minh Kiêm Gia, tỉnh mộng rồi lại rơi vào thảng thốt hụt hẫng. Phủ thêm áo khoác mở cửa đi ra ngoài, gió táp đến mấy cũng chẳng thấy lạnh, vội vàng chạy tới Khải Tường Môn, có một ý nghĩ kỳ lạ muốn thừa lúc đêm tối trốn ra, trở về bên cạnh hắn. Nhưng mà thái giám ngoài cửa đều dập đầu mời nàng hồi cung, không ai dám mở chìa khóa cho nàng. Nàng rũ vai đứng im thật lâu, Bảo Châu đứng bên cạnh đau khổ cầu xin, nàng không còn cách nào, đành thất hồn lạc phách để Bảo Châu kéo trở lại trong điện.
Thâm cung khóa bế, không biết được tình cảnh bên ngoài hiện giờ thế nào, chỉ có một niềm vui duy nhất là nhận được thư Đồng Vân gửi. Đồng Vân lấy danh nghĩa biểu muội viết thư cho nàng, cho dù bị người khác trông thấy cũng không sao. Nàng ấy nói đã sắp sinh rồi, bụng to vượt mặt, đứa bé rất giỏi lăn lộn, suốt ngày bổ nhào trong bụng, thường hại nàng cả đêm không được ngủ yên.
“Khi Cốc vũ(*) em sẽ vào kinh thành vấn an nương nương, hoa tàn rồi chung quy sẽ có lúc lại nở, nương nương bảo trọng phượng thể, hết thảy thuận hay không thuận, ông trời đều có an bài.” Đồng Vân đã viết trong thư như vậy.
(*) Tiết Cốc vũ: Thường
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền