Chương 102: Đó Chỉ Là Ảo Giác Của Con Thôi
Phủ Định Quốc Công, trong viện của Sở thị.
Từng đàn chim dày đặc điên cuồng lao vào sân, tiếng kêu thê lương ai oán, số lượng nhiều đến mức khiến người ta sởn gai ốc.
Từng con chim lao đầu vào cột mà chết, hoặc đập cánh xông vào bên trong phòng.
Thị vệ ra sức giết bầy chim. Trong phòng, Sở thị vẫn hôn mê bất tỉnh. Tạ Sơ đứng cạnh giường, dùng thân mình che chắn cho Sở thị, tránh để bà bị chim điên cuồng làm tổn thương.
“Đại công tử, nơi này cứ giao cho thuộc hạ, ngài mau ra ngoài tránh đi!”
Một tên thị vệ vừa chém chết hai con quạ đang lao tới Tạ Sơ, vừa lo lắng hô lớn.
Trên cổ Tạ Sơ có mấy vết cào do móng chim, hắn định mở miệng thì chợt nghe tiếng khóc.
Không ngờ là Tạ Lăng vừa khóc vừa chạy vào.
Ánh mắt Tạ Sơ lập tức lạnh xuống:“Còn không mau đưa nhị thiếu gia ra ngoài!”
Không ai ngờ được Tạ Lăng lại xông vào lúc này. Giờ trong phủ ai nấy đều bận rộn bắt chim, hiển nhiên không ai chú ý đến cậu bé.
“Không, không đi!”
Tạ Lăng ngây ngô như một đứa trẻ, lúc này khóc đến thở không ra hơi, tay vung loạn xạ chạy đến bên giường, chắn trước Tạ Sơ và Sở thị, hướng về đám chim đang bay loạn trong phòng mà hét lên:
“Đừng làm hại ca ca và mẫu thân…”
“Đừng mà, muội muội, muội muội!!”
Tạ Lăng liên tục gọi khiến tim mọi người trong phòng đều run lên.
Vốn dĩ chuyện Sở thị từng sinh một nữ hài là bí mật chỉ có Tạ Sơ biết sau khi thẩm vấn Quế Phương.
Nhưng giờ đây, nghe Tạ Lăng hét lên, ai cũng ngầm hiểu được điều gì đang xảy ra.
Ngay lúc đó đàn chim vốn đang điên cuồng bỗng khựng lại, sau đó từng con vội vàng lao ra khỏi cửa, tán loạn bay đi như thể trốn chạy điều gì đó.
Những hạ nhân trong phòng đồng loạt thở phào, nhìn nhau đầy hoảng hốt.
Chuyện kết thúc rồi sao?
Là vì Lăng thiếu gia đến sao?
Tạ Lăng vẫn còn nức nở, nhưng lời cậu thốt ra lại khiến những người còn chưa hoàn toàn yên tâm phải căng thẳng trở lại:
“Muội muội càng giận hơn rồi… phải làm sao đây…”
Tạ Sơ lúc này cũng chẳng màng đến vết thương trên người mình nữa. Hắn nhìn thoáng qua Sở thị đang hôn mê rồi lập tức kiểm tra khắp người Tạ Lăng, xác nhận tiểu đệ không bị thương mới nhẹ nhõm được phần nào.
Tạ Lăng khóc lóc nhào vào lòng hắn, ôm lấy eo hắn mà nức nở:“Ca ca, hu hu… Muội muội không để ý đến đệ nữa… Muội ấy nói đệ đã phản bội muội ấy…”
“Hu hu hu, đệ không phản bội muội muội mà…”
Tạ Sơ trong lòng ngổn ngang trăm mối. Hôm nay hắn mới biết mình từng có một tiểu muội. Và đứa bé ấy vừa sinh ra đã bị chính mẫu thân ra lệnh dìm chết.
Hắn vỗ nhẹ lưng Tạ Lăng trấn an cậu bé, nhưng nhất thời cũng không biết phải nói gì.
“Tử Uyên! Lăng nhi!”
Tạ Vận bước nhanh vào.
Thấy phụ thân trở về, Tạ Lăng vừa được Tạ Sơ dỗ dành ngừng khóc lại lập tức rơi nước mắt.
“Phụ thân!”
“Phụ thân.”
Tạ Sơ gật đầu nhưng ánh mắt lại rơi vào những người phía sau Tạ Vận.
Thanh Vũ và Tiêu Trầm Nghiên sóng vai bước vào, hai người đều mang thần sắc lạnh nhạt. Ngược lại, phía sau họ, Dạ Du lại có vẻ mặt như đang chờ xem kịch hay, muốn che cũng che không nổi.
So ra, dù còn nhỏ tuổi nhưng Vương Ngọc Lang với vẻ nghiêm túc chính trực trông còn đáng tin hơn Dạ Du.
Tạ Sơ nhẹ gật đầu chào bọn họ.
Thanh Vũ nhe hàm rang trắng muốt cười đáp
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền