ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Quan Tài Mở, Trăm Ma Tan, Vương Phi Từ Địa Ngục Trở Về

Chương 101. Cữu Mẫu Của Cháu Xảy Ra Chuyện Rồi

Chương 101: Cữu Mẫu Của Cháu Xảy Ra Chuyện Rồi

Lời của Thanh Vũ khiến Mục Anh và Vương Ngọc Lang chú ý, mẫu tử hai người đều có chút nghi hoặc nhìn nàng.

Thanh Vũ không trả lời mà hỏi ngược lại:

“Một kẻ mang oán hận với sinh mẫu, một kẻ vừa sinh con rồi ruồng bỏ, thậm chí ra lệnh giết nữ nhi của chính mình. Các người nghĩ ai đáng chết hơn?”

Mục Anh sắc mặt trầm xuống, buột miệng nói:

“Làm gì có mẫu thân nào như vậy?”

Tiểu Ngọc Lang cũng tròn xoe đôi mắt như trái nho, vẻ mặt đầy khó hiểu và kinh ngạc.

Mục Anh vô thức nắm lấy tay nhi tử, bình ổn lại cảm xúc rồi hỏi:

“Người kia có phải vì gia cảnh bần hàn, nuôi không nổi đứa trẻ?”

Nàng từng nghe nói ở một số gia đình nghèo khó, khi sinh con ra không thể nuôi được họ sẽ trực tiếp vứt bỏ hoặc nhẫn tâm dìm chết, mà phần lớn nạn nhân lại là nữ hài.

Thanh Vũ lắc đầu:

“Gia cảnh sung túc, chỉ là đứa bé sinh ra có dung mạo quái dị.”

Mục Anh sững sờ, vẫn không thể hiểu nổi.

“Cho dù có kỳ lạ thế nào thì đó vẫn là cốt nhục của mình mà.” Nàng nhíu chặt mày. “Mười tháng hoài thai, sao có thể nhẫn tâm xuống tay như vậy?”

Nếu đã là nhà giàu có, dù đứa trẻ sinh ra có khác thường, không muốn nuôi bên mình thì cùng lắm bỏ chút tiền bạc đưa nó đến thôn trang sống, cớ sao lại phải đoạt mạng con mình?

Mục Anh hít sâu một hơi:

“Có một người mẫu thân như vậy, bị hài tử oán hận cũng là đáng đời.”

Tiểu Ngọc Lang vẫn luôn im lặng bỗng nhiên lên tiếng:

“Nhưng con lại nghĩ rằng oán linh muội muội kia không hận mẫu thân mình đâu.”

(“Oán linh” có thể hiểu là “linh hồn đứa trẻ mang oán hận”, chỉ những đứa trẻ chết oan uổng, mang lòng oán hận sâu sắc, không thể siêu thoát, trở thành quỷ hồn hoặc vong linh lang thang.)

Mục Anh ngạc nhiên, đúng lúc đó Dạ Du vừa bước vào, nghe vậy cũng hứng thú nhìn nhóc con.

“Nói xem nào, phu tử cũng tò mò, tại sao con lại nghĩ oán linh kia không hận mẫu thân nó?”

Tiểu Ngọc Lang thấy Dạ Du đến, lập tức đứng dậy, làm lễ như một tiểu đại nhân, Mục Anh cũng đứng lên hành lễ theo. Dạ Du phất tay tỏ ý không cần khách sáo rồi đi thẳng đến ngồi bên cạnh Thanh Vũ.

Hồng Du định bày đũa cho hắn nhưng nghe hắn nói:

“Không cần cơm, lấy cho ta vài nén hương là được.”

Hồng Du nghe xong liền lui xuống, châm ba nén hương dâng lên.

Dạ Du vừa nhấm nháp hương khói vừa hưởng thụ dưới ánh mắt khinh bỉ của Thanh Vũ, sau đó ra hiệu cho tiểu đồ đệ tiếp tục nói.

“Hồi bẩm phu tử, học trò nghĩ rằng, nếu oán linh muội muội kia thực sự hận mẫu thân mình, thì lẽ ra mẫu than của muội đã chết từ lâu rồi.”

Dạ Du bật cười:

“Làm sao con biết oán linh đó chưa ra tay báo thù?”

Tiểu Ngọc Lang chớp chớp mắt:

“Nếu muội ấy thực sự hại người, thì di sẽ không hỏi câu này. Hơn nữa, sinh mẫu không có lòng nhân từ, hài tử không có nghĩa hiếu thảo, nếu muội ấy báo thù cũng không có gì sai.”

Dạ Du bật cười, nhìn sang Thanh Vũ, nàng đắc ý liếc hắn một cái.

— Biểu điệt của ta, thấy chưa, thông minh lắm đúng không!

Dạ Du: — Còn là đệ tử ruột của ta đấy!

Dù thu nhận tiểu đệ tử chưa lâu nhưng Dạ Du đã bắt đầu giảng dạy. Nội dung giảng dạy không gì khác ngoài việc hắn nghiêm túc làm việc, thực hiện chức trách tuần đêm, đêm đêm đi tuần giữa hai cõi âm dương, tiện thể mang

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip