Chương 51: Xấu Đến Mức Kinh Thiên Động Địa, Suýt Nữa Làm Ta Mù Mắt!
Đêm buông như mực, ánh trăng mông lung, những đám mây đen âm trầm lặng lẽ che khuất ánh trăng, khiến nhân gian lại tối đi vài phần.
Canh ba vừa điểm, hơi lạnh âm u lặng lẽ len lỏi vào đêm.
Tiêu Trầm Nghiên rời khỏi phòng, không quay lại nữa, chỉ lặng lẽ ngồi trong viện, trước mặt là một ngọn đèn cô độc, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Phật châu trên cổ tay đột nhiên nóng rực, hắn cau mày, ánh mắt sắc bén quét về một góc tối.
Cùng lúc đó, Thanh Vũ mở mắt trên giường.
Kẽo kẹt——
Cửa phòng bị đẩy ra, một nam nhân sải bước đi vào, trực tiếp đến bên giường nàng.
“Có thứ gì đó đã lẻn vào.”
Hai người đồng thanh.
Bên ngoài lập tức vang lên tiếng chém giết dồn dập, trong đó còn xen lẫn hơi thở trầm thấp của dã thú.
Thấy Thanh Vũ định chân trần nhảy xuống giường, Tiêu Trầm Nghiên kéo nàng lại, cầm lấy áo choàng bên cạnh khoác lên người nàng: “Đi giày vào.”
Gần như ngay lúc hắn vừa dứt lời, một bóng đen phá cửa sổ lao thẳng vào tấn công hai người.
Đao quang như tuyết, xé rách màn đêm, Tiêu Trầm Nghiên kéo Thanh Vũ ra sau lưng, trở tay chém xuống một nhát, cơ bắp dưới lớp y phục lập tức bộc phát sức mạnh khủng khiếp, một đao liền chém sinh vật kia thành hai nửa.
Máu tanh hôi bắn tung tóe khắp nơi, phần lớn nhuộm trên người nam nhân, nhưng vẫn có vài giọt văng lên mu bàn tay Thanh Vũ khiến sắc mặt nàng lập tức sa sầm.
Trên mặt đất, thứ bị chém làm đôi lại chính là một con sơn tiêu.
Bút phán quan chửi rủa: “Lại là sơn tiêu! Lũ này chán sống rồi hay sao mà còn dám mò tới? Đám sơn tiêu trên núi Hành Lộc chẳng phải đã bị dọn sạch rồi sao?”
Thanh Vũ cũng cảm thấy kỳ lạ, ánh mắt đột nhiên trầm xuống: “Mục Anh tỷ bên đó!”
“Yên tâm, bên Mục phu nhân có người trông chừng.” Tiêu Trầm Nghiên kéo nàng ra ngoài, nhưng một con sơn tiêu khác lại lao tới từ một góc chéo. Hắn vung đao chém rơi đầu nó trong chớp mắt.
Thanh Vũ vốn định ra tay nhưng thấy vậy liền hạ tay xuống, quan sát tình hình trong viện.
Chỉ riêng bên Diên Vĩ viện đã có hơn hai mươi con sơn tiêu, bọn yêu thú này nhân lúc đêm tối lẻn vào, động tác nhanh nhẹn như quỷ mị, miệng không ngừng phát ra những tiếng lẩm bẩm nửa người nửa thú, mưu toan mê hoặc thần trí con người.
Nhưng hắc giáp vệ trong phủ không phải lần đầu đối phó với sơn tiêu, hơn nữa trước đó Thanh Vũ đã từng điểm ấn ký lên ấn đường bọn họ, nên họ hoàn toàn không bị mê hoặc, việc dọn dẹp đám sơn tiêu này chẳng có gì khó khăn.
Bỗng nhiên, Thanh Vũ cau mày, cảm nhận được điều gì đó, nói: “Đám sơn tiêu này không phải nhắm vào chúng ta.”
“Còn thứ khác đã xâm nhập vương phủ.”
Thanh Vũ hừ lạnh.
“Tiêu Trầm Nghiên, nơi này giao cho ngài, ta đi gặp ‘nó’.”
Ở nhà chứa củi, âm khí gần như hóa thành sương lạnh.
Một lão già và một con hồ ly bị trói trong đó, cảm nhận được nguy hiểm, ra sức vùng vẫy muốn thoát khỏi sợi chỉ đỏ trói buộc.
Hai kẻ này chính là thần côn Bạch Mi và tiểu hồ ly, trước đó vẫn lừa gạt ở Định Quốc Công phủ.
Âm khí tràn vào phòng, dần dần ngưng tụ thành một bóng người, tiếng xích sắt kéo lê hòa cùng tràng cười âm u vang lên:
“Lũ súc sinh, tưởng trốn đi là bổn sai gia không tìm được sao?”
Từ trong âm khí, một quỷ sai bước ra, đầu to thân nhỏ, hai mắt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền