Chương 52: Không Tắm Sạch Thì Không Được Lên Giường Của Ta
Khi bị vạch trần thân phận ‘thần côn’ ở phủ Định Quốc Công, Bạch Mi biết rằng mình đã phạm sai lầm.
Hắn nghĩ mãi không ra, một vương phi đang yên đang lành sao lại biết được pháp môn huyền môn?
Dù bị bắt về vương phủ, nhưng trước đêm nay, tâm trạng của Bạch Mi vẫn vô cùng ổn định.
Hắn và tiểu hồ ly đều không nhận ra thực lực thực sự của Thanh Vũ.
Không phải ‘địch quá mạnh’, chỉ trách bản thân quá yếu. Ai bảo giờ hắn là một kẻ phế vật, còn tiểu hồ ly cũng chỉ là một con hồ ly phế vật.
Mãi đến khi tận mắt thấy Thanh Vũ tiện tay đập chết một quỷ sai như đập ruồi, lại còn gọi thẳng tên Khúc Hoàng.
Lúc này Bạch Mi mới nhận ra mình không phải chỉ là nhìn nhầm, mà là mở mắt to mà vẫn mù.
“Không biết vương phi xuất thân từ môn phái nào, lại làm sao biết được tên của Khúc Hoàng?”
Bạch Mi thần sắc khiêm nhường, dáng vẻ một lão già nhăn nheo bị dọa đến hồn bay phách lạc.
“Lão thần côn, ngươi đang thách thức sự kiên nhẫn của ta sao?”
“Không không không! Lão đạo không dám, lão đạo chỉ là…” Bạch Mi lộ vẻ hoảng hốt, nghiến răng như hạ quyết tâm:
“Trước đây lão đạo nhận một vụ làm ăn, giúp một gia đình đi địa phủ tìm hồn, trên đường Âm Dương không cẩn thận đụng chạm đến tôn giả Khúc Hoàng.”
(Tôn giả: thường được dùng để chỉ các bậc tu sĩ đắc đạo, cao nhân hoặc các nhân vật có sức mạnh siêu phàm.)
Tôn giả? Thanh Vũ đáy mắt thoáng qua ý cười trào phúng: “Chỉ vậy?”
Bạch Mi lập tức gật đầu đầy đáng thương, còn không quên đạp một cước vào tiểu hồ ly bên cạnh.
Tiểu hồ ly nhanh nhảu tiếp lời: “Chuẩn chuẩn! Nhăn Nheo nói toàn là sự thật!”
Bút phán quan tặc lưỡi: “Dám nói dối trước mặt ngươi, hai kẻ này đúng là chán sống.”
Thanh Vũ cũng không vội vạch trần bọn họ, chỉ tỏ vẻ cao cao tại thượng, khinh thường nói:
“Tối nay cái thứ quỷ kia dám xông vào phủ ta, náo loạn một hồi không yên. Biết trước hai ngươi sẽ gây phiền phức cho ta, lúc ở phủ Định Quốc Công ta nên giết quách đi cho rồi.”
“Khúc Hoàng là kẻ bụng dạ hẹp hòi, các ngươi nếu không đưa ra một lý do hợp lý, ta cứ sớm tiễn hai ngươi xuống địa phủ, đỡ phải rước họa vào thân.”
“Đừng mà!” Tiểu hồ ly hét toáng lên, nước mắt ròng ròng: “Vương phi mỹ nhân, vương phi tỷ tỷ, tiểu nhân và Nhăn Nheo không thể chết đâu, chúng ta trên không có phụ mẫu, nhưng dưới còn rất nhiều con nhỏ mà!”
“Nếu chúng ta chết, đám tiểu tử ở nhà đang đói meo đều sẽ chết đói mất.”
“Đúng đúng đúng, cầu xin vương phi rộng lòng từ bi, tha cho chúng ta đi, chỉ cần chúng ta rời khỏi đây, sau này sẽ không còn phiền phức nữa.”
Một lão một hồ khóc lóc thảm thiết, đang tính xem có nên đổi tư thế để bán thảm hiệu quả hơn không thì nghe nữ tử nói:
“Được rồi, vậy các ngươi đi đi.”
“Hu hu hu… Hả?”
Thanh Vũ đối diện hai đôi mắt tròn xoe ngơ ngác, chỉ khẽ nhấc ngón tay, sợi chỉ đỏ trói buộc bọn họ lập tức đứt đoạn.
“Sao? Còn muốn ta đích thân tiễn ra cửa?”
“Không không không! Chúng ta đi ngay đây!”
Bạch Mi rùng mình, nhấc bổng tiểu hồ ly nhét vào lòng, vội vàng bò dậy chắp tay bái lạy Thanh Vũ, miệng không ngừng tuôn ra lời cảm tạ. (
Ra khỏi nhà chứa củi, bước chân Bạch Mi khựng lại, gương mặt nhăn như khổ qua, hắn quay đầu nói:
“Vương phi đại nhân, cái đó… trong nhà hết gạo
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền