ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Quan Tài Mở, Trăm Ma Tan, Vương Phi Từ Địa Ngục Trở Về

Chương 53. Nàng Cúi Xuống, Môi Hướng Về Phía Hắn

Chương 53: Nàng Cúi Xuống, Môi Hướng Về Phía Hắn

Mùi ô uế trên người sơn tiêu quá nặng, cần phải thiêu rụi ngay tại chỗ, có lẽ Diên Vĩ viện sẽ không thể ở được trong một thời gian dài.

Thanh Vũ đến thăm Mục Anh và Vương Ngọc Lang trước. Mẫu tử hai người chỉ bị hoảng sợ đôi chút. Đây là lần đầu tiên Mục Anh tận mắt thấy sơn tiêu, trước đó Lục Kiều chỉ đơn giản kể về sự đáng sợ của loài yêu thú này.

Giờ chính mắt chứng kiến, nàng càng thấm thía hơn.

Hai người được chuyển sang viện khác. Trước khi rời đi, Mục Anh giữ lấy tay Thanh Vũ, giọng nàng vừa vội vàng vừa kiềm chế:

“Vương phi…”

Nàng muốn nói lại thôi, nhưng cuối cùng chỉ dặn dò: “Người nhất định phải cẩn thận.”

Thanh Vũ vỗ nhẹ lên tay nàng: “Yên tâm đi, chỉ là một lũ súc sinh thôi, không làm gì được ta đâu.”

Mục Anh mím môi, lo lắng trong mắt vẫn chưa giảm bớt.

“Ngọc Lang, lại đây.” Thanh Vũ vẫy tay gọi cậu bé.

Tiểu tử chạy đến nắm tay nàng, ngọt ngào gọi: “Di di xinh đẹp.”

“Di giao cho tiểu Ngọc Lang một nhiệm vụ, khi di không có ở đây, con phải bảo vệ mẫu thân thật tốt, làm được không?”

“Làm được!” Tiểu Ngọc Lang gật đầu thật mạnh.

Thanh Vũ nhéo nhẹ khuôn mặt nhỏ của cậu, rút hai sợi tóc của mình, nhanh chóng bện thành hai vòng tay màu đỏ buộc vào cổ tay tiểu Ngọc Lang và Mục Anh.

Vòng tay đỏ mang theo hơi ấm nhè nhẹ khiến lòng người vô cớ cảm thấy an tâm.

Mục Anh nhìn nút thắt hình đuôi phượng ở cuối vòng tay, đồng tử thoáng run lên.

Thanh Vũ đứng dậy nói với nàng: “Cứ yên tâm ở trong vương phủ, đám sơn tiêu tối nay không phải nhắm vào các người, đừng tự gánh chuyện này lên mình.”

Mục Anh nghe vậy, lòng đau xót, khóe mắt cũng dần ướt.

Nàng nhìn theo bóng lưng Thanh Vũ rời đi, hết lần này đến lần khác v**t v* sợi dây đỏ trên cổ tay.

Ra khỏi tầm mắt Mục Anh, Thanh Vũ thầm thở dài trong lòng.

Bút phán quan hạ giọng: “A Vũ, sao ta cứ cảm thấy ánh mắt biểu tỷ của ngươi nhìn ngươi như thể đã đoán được điều gì đó?”

Thanh Vũ nói: “Tỷ ấy vốn tinh tế, chắc đã nảy sinh nghi ngờ rồi.”

Thuở nhỏ nàng cùng Mục Anh ăn chung ngủ chung, có thể nói Mục Anh còn hiểu nàng hơn cả phụ mẫu nàng.

Bút phán quan cảnh giác: “Đừng quên lời hứa của ngươi với ta, thân phận của ngươi không thể để lộ, ngươi không sợ hình phạt của địa phủ, nhưng mệnh số của người phàm lại rất dễ bị xáo trộn.”

“Mục Anh và ngươi đời trước vốn đã dây dưa sâu nặng, một khi biết được thân phận ngươi, mệnh số của nàng chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng.”

“Ta biết.” Thanh Vũ nhíu mày, lần này lại không làm ầm lên.

Mặc Thạch viện – nơi ở của Tiêu Trầm Nghiên.

Vừa bước vào, Thanh Vũ đã nghe thấy tiếng r*n r*, ngước mắt lên liền thấy hai hắc giáp vệ mỗi người một bên vác theo Tư Đồ Kính, còn Bách Tuế đứng bên cạnh với vẻ mặt bất đắc dĩ.

“Vương phi, ô ô vương phi ơi— mạng chó của thuộc hạ coi như xong rồi—” Tư Đồ Kính vừa thấy Thanh Vũ liền khóc ròng.

Vết sưng trên mặt hắn đã bớt nhiều nhưng lúc khóc lên vẫn trông vô cùng thảm hại.

Thanh Vũ bước tới liền nghe Bách Tuế nói: “Tên này, đi trên đường bằng mà cũng có thể trật eo.”

Tư Đồ Kính rưng rưng nước mắt: “Vương phi, chẳng phải người nói ta trong thời gian ngắn sẽ không xui xẻo nữa sao?”

Thanh Vũ nhíu mày nhìn hắn, không nói một lời.

Dáng vẻ này khiến mọi người xung quanh đều thấp thỏm

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip