ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Quan Tài Mở, Trăm Ma Tan, Vương Phi Từ Địa Ngục Trở Về

Chương 55. Cảm Giác Mềm Mại Vẫn Còn Lưu Lại Trên Đầu Ngón Tay

Chương 55: Cảm Giác Mềm Mại Vẫn Còn Lưu Lại Trên Đầu Ngón Tay

Đoàn người rời khỏi thành.

Thanh Vũ phi ngựa dẫn đầu, đoàn xe theo sau không xa. Cưỡi được mấy dặm, nàng đã bị xóc đến mức mông tê dại.

Quay đầu nhìn lại đoàn xe phía sau, nàng nhe răng cười khổ, dứt khoát dừng lại chờ luôn.

Chẳng bao lâu sau, đoàn xe cũng ngừng.

Thanh Vũ tức giận hừ một tiếng, xuống ngựa, dáng đi có chút kỳ lạ, cảm giác như đùi bị ma sát đến rát.

Hồng Du vội vàng chạy tới đỡ nàng, Thanh Vũ trừng mắt trách móc: “Đồ tiểu phản đồ.”

Hồng Du vừa cười vừa giải thích: “Nô tỳ tưởng vương phi biết vương gia cũng đi cùng rồi.”

“Giận rồi, cho ngươi và Lục Kiều nửa ngày suy nghĩ xem làm sao dỗ ta đi.” Thanh Vũ hờn dỗi, tỏ vẻ kiêu ngạo.

Hồng Du bật cười, gật đầu lia lịa: “Được được được, vương phi mau lên xe ngựa nghỉ ngơi đi.”

Thanh Vũ vừa đặt chân lên bậc xe đã thấy một người chạy tới—chính là Bách Tuế, người vừa bị cướp ngựa, chỉ có thể dùng đôi chân đuổi theo.

Nhìn khuôn mặt đỏ bừng như búp bê của Bách Tuế, Thanh Vũ lập tức cười rộ lên: “Thể lực kém quá nha, mới chạy nhiêu đó mà đã thở hổn hển, tiếp tục luyện đi.”

Bách Tuế trợn mắt há miệng, hắn có thở hổn hển hồi nào?! Lại nói, nếu không phải người cướp ngựa của ta, ta có cần phải chạy bộ không!

Nhưng ánh mắt oán trách của Bách Tuế chẳng ai thèm để ý.

Vừa bước vào xe ngựa Thanh Vũ đã ngửi thấy một mùi mực nhàn nhạt tỏa ra từ cuốn sách trong tay nam nhân.

Hôm nay Tiêu Trầm Nghiên không khoác áo choàng dày, chỉ mặc một bộ trường bào tay hẹp màu đen, thắt lưng da hoẵng ôm lấy vòng eo rắn rỏi. Tóc dài không buộc, mà được tết kiểu Bắc địa sau gáy.

Giảm đi phần nào vẻ lạnh lùng nghiêm nghị ngày thường, trông hắn có vẻ dễ gần hơn chút. Nhất là khi không còn bị hàn khí ăn mòn, gương mặt tuấn tú kia cũng có thêm chút huyết sắc.

Tiêu Trầm Nghiên vốn là người có đường nét sắc sảo, ngũ quan đậm nét, một đôi mắt phượng đặc biệt rực rỡ.

Hắn cúi đầu cầm một quyển binh thư đọc, thấy Thanh Vũ lên xe, chỉ hơi nâng mắt nhìn một chút rồi thu ánh mắt về.

Thanh Vũ ngồi đối diện hắn, cảm thấy dáng vẻ làm bộ làm tịch này quá đáng ghét, liền giơ chân đá vào bắp chân hắn.

Chỉ là vừa mới động đậy, cổ chân đã bị tóm lấy.

Tiêu Trầm Nghiên đặt sách xuống, nhìn nàng đầy thâm ý: “Đêm qua còn chưa đá đủ?”

“Đêm qua khi nào ta…” Thanh Vũ giọng chững lại, cười đắc ý: “Tối qua ngài lại bị ta đá xuống giường à?”

Tiêu Trầm Nghiên hất chân nàng ra, phủi phủi áo bào vốn chẳng có hạt bụi nào, liếc nàng một cái: “Nàng còn đắc ý nữa.”

Thanh Vũ hừ một tiếng, đôi mắt xinh đẹp liếc hắn: “Ta có cố ý đâu, tên keo kiệt. Rõ ràng cũng định đi Xuất Vân Quán mà không nói với ta.”

“Cố tình muốn xem ta cưỡi ngựa chịu khổ chứ gì? Tiêu Trầm Nghiên, lòng dạ ngài đúng là lạnh lùng vô tình.”

“Uổng công ta tối qua còn lo lắng, sợ không có ta ở đây, ai đó sẽ lại chịu khổ vì hàn khí. Chân tâm của ta, tất cả đều bị… ưm…”

Một miếng điểm tâm đột ngột bị nhét vào miệng nàng.

Thanh Vũ vừa nhai vừa trừng mắt nhìn hắn đầy trách móc.

Đợi nàng nuốt xong, vừa định mở miệng đã thấy một chén trà nóng đưa tới.

Nam nhân nửa cười nửa không nhìn nàng: “Không ăn no thì lấy đâu ra sức niệm chú tiếp?”

Thanh Vũ vẫn nhận lấy trà uống một ngụm rồi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip