ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Quan Tài Mở, Trăm Ma Tan, Vương Phi Từ Địa Ngục Trở Về

Chương 56. Dám Tác Oai Tác Quái Dưới Chân Núi Hành Lộc, Chán Sống Rồi Sao?!

Chương 56: Dám Tác Oai Tác Quái Dưới Chân Núi Hành Lộc, Chán Sống Rồi Sao?!

“Trước đây đã từng dùng thuốc tương tự, đều rất đắng, lại còn mùi khó chịu.” Thanh Vũ sắc mặt bình thản, không lộ ra dấu hiệu nào của việc nói dối.

Tiêu Trầm Nghiên không phát hiện điều gì bất thường, che giấu cảm giác kỳ lạ trong lòng, chỉ ừ một tiếng.

Thanh Vũ lại nhìn chằm chằm vào hộp thuốc mỡ, không đợi hắn thu tay lại, nàng đã nhanh chóng lấy hộp thuốc mỡ đi.

“Thuốc mỡ này ngọt, ăn khá ngon, có phải được bào cho riêng cho tiểu nha đầu ngốc mà ngài nói không?”

Tiêu Trầm Nghiên ừ một tiếng, cũng không để ý đến việc nàng tranh thủ ‘lừa gạt’ lấy thuốc mỡ.

Thanh Vũ nghe hắn ừ một tiếng, trong lòng cười thầm. Có thuốc mỡ ngọt như vậy, hồi nhỏ lại dùng thuốc đắng như hoàng liên để bôi cho nàng, có phải là cố tình trêu đùa nàng không?

“Ta đoán tiểu nha đầu ngốc kia chắc chắn rất thích thuốc này nhỉ.”

“Không biết.”

“Hử?”

“Chưa kịp đưa đi.”

Thanh Vũ ngẩn người một lúc, khi ánh mắt Tiêu Trầm Nghiên nhìn nàng, nàng cúi đầu che giấu, nhanh chóng nhét hộp thuốc mỡ vào túi, trong lòng nghĩ, có lẽ thuốc này chỉ được làm ra sau khi nàng chết đi.

Nàng lại hiểu nhầm cái nghiên mực rồi.

Thanh Vũ hơi tỏ ra hối lỗi và chuyển sang đề tài khác: “Ngài đi Xuất Vân Quán làm gì? Chắc không phải đặc biệt đi cùng ta đâu nhỉ?”

Tiêu Trầm Nghiên nhìn nàng một cái, ánh mắt như thể nói rằng nàng nghĩ nhiều rồi.

“Có tin từ các do thám ở gần núi Xuất Vân, nghe nói Xuất Vân Quán sẽ tổ chức lễ cầu an cho những đứa trẻ, dân làng xung quanh đều kéo đến.”

Thanh Vũ nhíu mày, nghe là biết lễ hội này có vấn đề.

“Ngài đi để ngăn cản sao?” Thanh Vũ hỏi: “Cái này có phải là tự tiện điều động binh mã không? Thái tử vô dụng của Đông Cung sẽ không nhân cơ hội này gây rắc rối cho ngài chứ?”

“Hắn còn lo cho chính mình không xong.” Tiêu Trầm Nghiên đáp, giọng điệu bình thản: “Hơn nữa, chuyến đi này chỉ có mười mấy người, không thể gọi là điều động binh mã.”

Thanh Vũ từ trước đến nay chưa hỏi quá nhiều về chuyện trong triều, không rõ Tiêu Trầm Nghiên đã gây phiền phức gì cho thái tử Đông Cung, nhưng mà với tính khí của Tiêu Trầm Nghiên, nếu thái tử đã gây chuyện với hắn thì hắn chắc chắn sẽ không dễ dàng tha thứ.

“Trước khi đi Xuất Vân Quán ta muốn ghé qua núi Hành Lộc một chuyến.” Thanh Vũ vén rèm nhìn ra ngoài, “Cũng tiện đường.”

Nàng quay đầu nhìn thẳng vào ánh mắt nghi vấn của Tiêu Trầm Nghiên và cười: “Tin ta đi, đi thêm chuyến này không có hại đâu.”

“Đi tìm tiểu sơn linh sao?”

“Cũng không hẳn như vậy.” Thanh Vũ khẽ cười: “Chỉ là đứng chờ con mồi đến thôi.”

Từ kinh thành đến Xuất Vân Quán, dù có ngồi xe ngựa cũng phải mất nguyên một ngày, nếu tốc độ chậm có khi còn kéo dài sang hôm sau.

Ngay khi Thanh Vũ và Tiêu Trầm Nghiên đang chậm rãi tiến về núi Hành Lộc, một nhóm người khác cũng đang trên đường đến đó.

Bạch Mi ngồi trên xe lừa, dọc theo quan đạo, mặc dù là ban ngày nhưng không thể giấu nổi vẻ lo lắng trong ánh mắt.

(“Quan đạo” là con đường do triều đình xây dựng và quản lý, chủ yếu dành cho quan lại, binh lính và việc vận chuyển công văn, lương thực.)

Tiểu hồ ly chui ra khỏi xe, nhỏ giọng hỏi: “Trước đó đã mất quá nhiều thời gian, liệu chúng ta có thể đến miếu sơn linh trước khi trời tối được không?”

“Không được cũng phải được.” Bạch Mi trả lời: “Ngươi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip