Chương 82: Nghèo
Gió đêm thổi vào phủ Vương gia.
Thanh Vũ nghe được tin tức do tiểu sơn linh truyền tới bằng cơn gió, vui vẻ đến mức lăn lộn trên giường.
Bút phán quan cũng cười theo: “Không hổ là họ ‘Sử’, cứ thế mà lao thẳng vào chữ ‘Tử’.”
Dùng tiền thuê quỷ làm việc, vậy chuyện này không còn là chuyện của người sống nữa mà là chuyện của người chết rồi!
Nước giếng trừ tà tốt đẹp qua tay Dạ Du chẳng phải biến thành uống vận xui vào bụng sao?
Mà vận xui này lại chính do bọn họ tự rước lấy, xét về nhân quả thì chẳng thể trách ai được.
Nam nhân đóng cửa sổ lại đi đến bên giường, nghe thấy truyền âm của sơn linh vừa rồi hắn cũng đã rõ mọi chuyện.
“Vui sướng trên nỗi đau của người khác.”
“Ngài không vui sao?” Thanh Vũ ôm chăn, liếc mắt lườm hắn.
“Không thú vị bằng thêm dầu vào lửa.”
Thanh Vũ cười nghiêng ngả, chống cằm nhìn hắn: “Tiêu Trầm Nghiên, ngài thật xấu xa.”
Giọng nữ mềm mại, âm đuôi câu hồn nhưng lại chẳng hề hay biết.
Ánh mắt nam nhân khẽ động, hừ nhẹ một tiếng. Hắn tự nhận mình vốn không phải người tốt.
Chỉ là, từ “xấu xa” này thốt ra từ miệng nàng, lại có một dư vị khác.
Hắn thản nhiên nằm lên giường.
Thanh Vũ bị hắn chen vào, không vui, liền đưa chân đạp hắn: “Ngài lên đây làm gì?”
“Ngủ.” Hắn nghiêng đầu, đôi mắt mang theo tia khó hiểu.
Thanh Vũ nghẹn lời, ôm chặt chăn: “Sao ngài không ra thư phòng ngủ?”
“Nơi này là Mặc Thạch viện.” Ý tứ rất rõ, vốn dĩ đây là tẩm viện của hắn.
“Vậy sao ngài không trải chăn đệm dưới đất?” Thanh Vũ chớp mắt, rõ ràng trước đây hắn vẫn luôn nằm dưới đất mà.
Tiêu Trầm Nghiên trực tiếp nhắm mắt: “Thể hàn, sợ lạnh.”
Thanh Vũ: “……”
Hàn khí trong người hắn đã bị nàng hút đi rồi, ít nhất ba tháng nữa sẽ không phát tác, thể hàn cái quỷ gì chứ?
Sợ lạnh? Hắn bị âm phong sát thổi suốt mười năm cũng chẳng lạnh, giờ lại nói mình sợ lạnh với nàng?
Nàng cắn môi, trong mắt toàn là sự bất mãn vì chiếc giường lớn bị chiếm mất.
“Ta muốn về Diên Vĩ viện!”
“Chưa tu sửa xong.”
“Vậy thì cứ tăng thêm nhân lực sửa cho nhanh lên.”
“Không ai rảnh, hơn nữa.” Giọng hắn nhàn nhạt mang theo chút chế giễu khẽ khàng: “Nghèo.”
Thanh Vũ bị chọc cười, lại đạp hắn một cái: “Lừa quỷ à, bây giờ trong triều có ai giàu hơn ngài không chứ.”
Số bạc tham ô kia phần lớn vẫn nằm trong tay hắn.
Huống hồ Thanh Vũ thật sự không tin Tiêu Trầm Nghiên nghèo, quân lương ở Bắc Cảnh luôn bị bớt xén vậy mà hắn vẫn gắng gượng cầm cự không hề mở miệng đòi triều đình lương thảo.
Trang sức hắn mua cho nàng toàn là hàng của Kim Lũ Các, chưa nói đến đâu xa, chỉ riêng bộ y phục nàng mặc hôm nay—lụa hương vân—cũng đã có giá trên trời.
Tên này, trong bụng rõ ràng có cả núi vàng!
Bàn tay hắn vừa duỗi ra đã tóm được bàn chân nhỏ đang làm loạn của nàng.
Vừa chạm vào Tiêu Trầm Nghiên chỉ cảm thấy da thịt mềm mại, bàn chân thì nhỏ xíu, lại còn tròn trịa.
Hắn không nhịn được mở mắt, hiếu kỳ quan sát.
Quả nhiên, bàn chân của Thanh Vũ mũm mĩm, hoàn toàn không hợp với dáng vẻ mảnh mai của nàng, trông lại vô cùng đáng yêu.
Bị hắn nhìn chằm chằm, mặt Thanh Vũ đỏ bừng, muốn rút chân về, ai ngờ hắn lại nắm chặt hơn, thậm chí còn ngồi dậy chăm chú đánh giá.
“Ngài nhìn cái gì vậy!” Nàng vừa thẹn vừa giận.
“Chân của nàng.” Tiêu Trầm Nghiên khựng lại một chút: “Cũng tròn ghê.”
“Ngài mới tròn ấy!” Thanh Vũ giật mạnh chân
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền