ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Quan Tài Mở, Trăm Ma Tan, Vương Phi Từ Địa Ngục Trở Về

Chương 83. Đồ Quỷ Chết Tiệt Này Không Thể Uống Rượu Được Đâu!

Chương 83: Đồ Quỷ Chết Tiệt Này Không Thể Uống Rượu Được Đâu!

Thành Đông, trong một tiểu viện.

Bách Tuế cung kính sắp xếp lễ vật lên bàn thờ, thay hương nến mới sau đó mới lui ra ngoài.

Trên bàn thờ bày mấy bài vị.

Ở giữa chính là bài vị của phu thê tiên thái tử, phía dưới lại là bài vị của bốn người trong Trấn Quốc Hầu phủ. Nhưng bài vị nhỏ nhất ở cuối lại không hề có danh tính.

Tiêu Trầm Nghiên trước tiên đốt ba nén hương bái lạy phụ mẫu. Nhưng hương vừa c*m v** lư hương đã tắt lịm, chỉ còn lại làn khói mờ ảo.

Hắn lại lấy ba nén khác bái lạy bài vị của Trấn Quốc Hầu phủ nhưng kết quả vẫn như cũ.

Không nhận hương khói, không hưởng tế phẩm.

Mười năm qua vẫn luôn như vậy.

Mười năm trước phụ vương và mẫu phi hắn “tự thiêu” trong Đông cung, tro cốt chẳng còn.

Mười năm trước, phu tử và tri kỷ của hắn – Phu thê Trấn Quốc Hầu cùng trưởng tử chiến tử nơi Bắc Cảnh, thi thể bị quân địch giày xéo thành bùn.(Phu tử là người thầy dạy mình, có thể là dạy võ, cũng có thể là dạy học)

Tiểu nữ nhi duy nhất nghe nói cũng chết trong đêm tuyết năm ấy, chỉ là không ai từng thấy thi thể nàng.

Khi bị giáng chức đến Bắc Cảnh Tiêu Trầm Nghiên từng dốc sức tìm kiếm hài cốt cố nhân nhưng hoàn toàn vô vọng.

Hắn từng phái người điều tra xem liệu tiểu nha đầu đó có còn sống không.

Nhưng ai nấy đều nói nàng đã chết.

Phu nhân Trấn Quốc Hầu dẫn nàng đi thủ thành Bắc Vọng. Khi thành thất thủ, phu nhân liều chết kháng cự cùng quân dân.

Còn tiểu nha đầu kia được người hộ tống rời đi, nhưng vừa ra khỏi thành đã gặp phải phục binh Hồ tộc.

Những binh lính hộ vệ nàng đều chết trận.

Một bé gái mười hai tuổi làm sao sống sót trước lũ man di ăn lông ở lỗ đó?

Mọi người đều nói nàng đã chết trong đêm ấy.

Tiêu Trầm Nghiên cũng nghĩ nàng đã chết nhưng hắn vẫn cố chấp giữ một tia hi vọng, có lẽ… nàng vẫn còn sống?

Cho đến đêm nay, cơn ác mộng đẫm máu kia.

Hắn có cảm giác đó không chỉ là một giấc mơ mà là sự thật đã từng xảy ra.

Đứa trẻ mà hắn tự tay đỡ đẻ, chính miệng đặt tên, còn chưa kịp trưởng thành đã lìa đời.

Tiêu Trầm Nghiên gỡ bài vị không tên xuống, lấy ra một con dao, từng nét từng nét khắc vào đó.

— Trấn Quốc Hầu chi nữ, Vân Thanh Vũ.

Sau khi đặt lại bài vị hắn nhón một miếng bánh ngọt đặt trước bài vị nhỏ bé kia.

Rót rượu thiêu đao xuống đất rồi mới xoay người rời đi.

Cánh cửa chầm chậm khép lại.

Hắn không nhìn thấy, ngay khi hắn rời đi ba nén hương vốn không thể đốt lên trong lư hương bỗng chốc bùng cháy, làn hương khói lượn lờ bay về phía bài vị vừa được khắc tên.

Tiêu Trầm Nghiên trở lại vương phủ thì trời đã sang canh tư, trời vừa hửng sáng chưa rõ. Hắn biết Thanh Vũ vẫn luôn ngủ đến tận trưa mới dậy, liền không về Mặc Thạch viện mà định ghé qua thư phòng.

Nhưng vừa rẽ qua hành lang đã thấy một “người” lững thững đi tới, trên tay còn xách một con gà rừng.

“Ai da, biểu muội phu định ra ngoài hay mới trở về thế?” Dạ Du cười híp mắt: “Ngài và biểu muội vừa thành thân, cứ để nàng một mình phòng không gối chiếc thế này, không tốt đâu nha.”

Lão quỷ này vừa xuất hiện mọi người lập tức cảnh giác.

Bách Tuế theo bản năng chắn trước mặt Tiêu Trầm Nghiên như muốn ngăn vận rủi cho vương gia nhà mình.

Nhưng Tiêu Trầm Nghiên đã lên tiếng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip