Chương 96: Không Có Gì Phải Sợ Cả
Bách Tuế đỏ bừng mặt như con tôm luộc, há miệng: “Ta… ta… ta…” ấp úng cả buổi, nhưng vẫn không nói được lời nào.
“Cứ để lát nữa rồi cà lăm.” Thanh Vũ nhẹ nhàng đá vào giày hắn một cái: “Mau đứng dậy, còn có việc phải làm.”
Bách Tuế lập tức bò dậy, cúi gằm đầu, không dám nhìn Thanh Vũ.
Bây giờ chỉ muốn tự vả cho mình mấy cái!
Hắn trốn sau hòn giả sơn đập vỡ đầu lão thái giám đó không phải vì muốn bênh vực Thanh Vũ đâu!
Chẳng qua là lão ta dám nói những lời như: “Yểm vương phi nhìn là biết không phải loại đàng hoàng, đúng là mặt mũi yêu tà, dáng vẻ tai họa, chẳng phải người mang điềm lành.”
Còn nói hôm nay Đông Cung gặp đại họa, không chừng chính vì có sao chổi như nàng xuất hiện…
Vừa nghe thấy Bách Tuế liền nổi điên! Lăng mạ Thanh Vũ chẳng khác nào lăng mạ vương gia nhà hắn!
Đúng vậy! Tính ra thì lão ta đang nguyền rủa cả phủ Yểm vương!
Hắn ra tay hoàn toàn vì vương gia, tuyệt đối không phải vì thừa nhận nàng là vương phi, càng không phải vì ngưỡng mộ nàng gì đó!
Bách Tuế – Phó thống lĩnh Bách Tuế – dù chết cũng cứng miệng!
Thanh Vũ không có thời gian để ý đến sự xấu hổ của thiếu niên này, nàng nói thẳng: “Mau dẫn đường, tẩm cung của lão hoàng đế ở đâu?”
“Thuộc hạ biết, nhưng chúng ta định đi thế nào?” Bách Tuế ngạc nhiên, đây là hoàng cung đó!
“Đó là chuyện ngươi cần bận tâm sao?”
Bị ánh mắt khinh thường của Thanh Vũ nhìn, hắn lập tức im miệng, ngoan ngoãn làm la bàn sống.
Một lát sau, đứng bên ngoài Thái Hoa Trì, Bách Tuế trợn tròn mắt.
Hắn không biết Thanh Vũ đã làm thế nào, chỉ thấy nàng túm cổ áo hắn bước một bước hai người liền rời khỏi Đông Cung.
Lại bước thêm một bước, họ đã xuyên qua từng lớp cung môn.
Giống hệt truyền thuyết về “Thuấn tức thiên lý” (thuật rút ngắn khoảng cách, đi ngàn dặm trong chớp mắt)!
Nhưng đó vẫn chưa phải chuyện kinh hãi nhất! Rõ ràng cách đó không xa là cấm quân tuần tra, nhưng bọn họ lại như mù như điếc, hoàn toàn không thấy sự tồn tại của hai người!
Bách Tuế để ý thấy cả hắn và Thanh Vũ đều được bao bọc trong một tầng ánh sáng xanh nhàn nhạt, nguồn sáng chính là chiếc đèn nàng cầm trong tay.
Hắn nuốt nước bọt—đúng là mở mang tầm mắt!
“Tẩm cung của bệ hạ ở Thiên Thọ Điện, đi qua Thái Hoa Trì là tới, chúng ta không đi tiếp sao?”
Thanh Vũ nhìn về phía trước, thản nhiên đáp: “Không vào được.”
“Hả?” Bách Tuế kinh ngạc.
Thanh Vũ lắc đầu, không giải thích thêm.
Quả nhiên, thư mời của thái tử phi vẫn chưa đủ tư cách. Đi đến đây đã là giới hạn rồi.
Thiên Thọ Điện là nơi hội tụ quốc vận của Triều Đại Ung, nàng muốn quan sát lão hoàng đế ở cự ly gần nhưng bất đắc dĩ phải chịu sự áp chế của quy tắc nhân gian.
Dẫu vậy, chuyến đi này cũng không uổng công.
Nàng chỉ về hướng Tây Bắc: “Bên đó là chỗ nào?”
Bách Tuế đáp: “Đó là hậu cung, thuộc hạ chưa từng vào đó.”
Hồi Tiêu Trầm Nghiên còn là hoàng thái tôn hắn từng theo Tiêu Trầm Nghiên đi khắp hoàng cung, nhưng quy củ hậu cung nghiêm ngặt, dù là thân tín như hắn cũng chỉ có thể đứng chờ bên ngoài.
Thanh Vũ nhướn mày: “Hậu cung của lão hoàng đế trước đây đâu phải ở chỗ đó?”
Bách Tuế gật đầu: “Nghe nói năm xưa từng dời cung, các cung điện cũ nơi phi tần ở đều được cải tạo thành đạo quán để bệ hạ tu hành.”
Thanh Vũ cười mà không nói.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền