Chương 97: Nhìn Có Đủ Yếu Ớt Chưa
Chuyện xảy ra ở Đông Cung nhanh chóng lan truyền đến triều đình.
Khi Thanh Vũ và Bách Tuế trở về, bầu không khí trong Đông Cung đã trở nên vô cùng căng thẳng. Thái tử vừa nhận được tin liền lập tức từ triều đình quay về.
Tại hòn giả sơn ngoài hoa viên của Thiềm Cung, Thanh Vũ bảo Bách Tuế rời khỏi phạm vi của đèn U Minh, sau đó để hắn tự ứng biến, còn nàng thì quay về tòa biệt điện trước.
Bước chân Thanh Vũ khẽ động, bóng dáng nàng liền xuất hiện trong biệt điện rồi ngay lập tức trông thấy một người ngồi bên giường.
Nam nhân khoác triều phục đen tuyền, quý khí tôn nghiêm, đang ngồi bên giường chăm chú nhìn vào con rối nàng để lại, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Bút phán quan lên tiếng: “Cái nghiên mực nhà ngươi sao lại đến đây? Hắn nhìn chằm chằm con rối của ngươi làm gì thế? Chẳng lẽ tưởng ngươi đã toi đời rồi?”
“Ngươi nghĩ hắn dễ bị lừa vậy à?”
Thanh Vũ thong thả bước tới, nhưng ngay lúc chuẩn bị lộ diện, trong lòng nàng chợt nổi lên ý trêu chọc, liền tiến sát lại gần Tiêu Trầm Nghiên.
Mắt Tiêu Trầm Nghiên không gợn sóng. Hắn nhận được tin Đông Cung xảy ra chuyện khi còn ở Hộ Bộ nên đã lập tức tới đây. Ngay khi bước vào biệt điện, trông thấy ‘Thanh Vũ’ đang nằm trên giường, hắn đã biết ngay nữ quỷ này lại lén chuồn ra ngoài dạo chơi rồi.
Khi nàng trở về hắn cũng nhận ra ngay.
Chủ yếu là vì ‘cái thứ quỷ quái’ trong người nàng quá ồn ào.
Khóe mắt hắn thoáng thấy ánh sáng xanh u ám nhàn nhạt khi nàng đến gần—hẳn là từ chiếc đèn nàng đang cầm trên tay.
Một khuôn mặt yêu kiều diễm lệ bỗng phóng đại ngay trước mắt, nàng áp sát đến mức hắn có thể thấy rõ hàng mi dài dày của nàng.
“Tiêu Trầm Nghiên quả thực rất đẹp trai nha…” Thanh Vũ cảm thán, giơ tay định chọc vào mặt hắn nhưng cuối cùng vẫn kiềm lại.
“Đẹp trai cũng chẳng ích gì, cái tính thì cứng như đá, vừa thối vừa cứng ngắc.” Nói rồi nàng làm mặt quỷ với hắn.
Mà cái mặt quỷ này… phải gọi là ‘chân chính’ luôn.
Nàng dùng hai tay kéo khóe miệng mình, trực tiếp kéo dài đến tận mang tai, biến cái miệng anh đào nhỏ xinh thành một cái miệng to như chậu máu, có thể nuốt trọn một cái đầu người.
Đúng kiểu kinh dị.
Tiêu Trầm Nghiên: “…”
Ánh mắt hắn thoáng dao động.
Thanh Vũ đột nhiên biến sắc, nhanh chóng thu lại gương mặt quỷ, trở về dáng vẻ mỹ nhân, nghi hoặc nói: “Sao ta lại cảm thấy hắn có thể nhìn thấy ta vậy nhỉ…”
Tiêu Trầm Nghiên có thể nhìn thấy quỷ thật, nhưng nàng đang cầm đèn U Minh, lẽ ra hắn không thể nhìn thấy nàng mới đúng.
Sắc mặt nàng thay đổi mấy lần. Nếu hắn thật sự nhìn thấy… vậy chẳng phải vừa rồi hắn đã thấy bộ dạng xấu xí của nàng sao? Nhan sắc của nàng!
Tiêu Trầm Nghiên nhìn vẻ mặt biến hóa không ngừng của nàng, làm sao không đoán ra nàng đang nghĩ gì? Ý định vạch trần cũng tiêu tan theo.
Nàng tưởng hắn không thấy nhưng thực ra hắn đều thấy rõ cả. Chuyện này xem ra cũng thú vị đấy.
Thanh Vũ nhìn chằm chằm hắn một lúc nhưng không thấy biểu hiện gì khác thường song vẫn chưa yên tâm. Nàng chợt nghĩ ra gì đó, lập tức bấm tay kết ấn, khiến mắt mình hóa thành hai hốc máu rỗng đáng sợ rồi nhìn thẳng vào hắn.
Nam nhân vẫn không hề động đậy, thậm chí mắt cũng không chớp.
“Hay là ta nghĩ nhiều rồi?” Nàng xoa cằm, lẩm bẩm.
Tiêu Trầm Nghiên: “…”
Thanh Vũ dường như đã bỏ qua nghi ngờ.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền