Chương 101: Manh mối ngoài ý muốn
Câu lạc bộ bói toán phố Holls.
Klein ấn chiếc mũ phớt trên đỉnh đầu, đi dọc theo cầu thang lên cửa câu lạc bộ. Hắn không mặc bộ vest ngày thường, mà chỉ áo sơ mi trắng với gile mỏng và khoác một chiếc áo gió mỏng màu đen dài tới gối, trông hắn có vẻ khá xốc vác hơn hẳn. Chiếc áo tiện cho chiến đấu này của hắn chỉ mất 1 bảng, bao gồm cả những chiếc túi nhỏ được khâu thủ công ở trong, so với bộ vest đuôi tôm thì chiếc áo này rẻ tới mức khiến người ta muốn khóc.
Klein sờ khẩu súng lục trong túi súng dưới nách cùng với một đống những bình nhỏ trong túi trong áo, rồi hắn lấy một bức tranh ra, bước vào câu lạc bộ bói toán.
Không có gì bất ngờ khi hắn lại thấy cô gái Angelica xinh đẹp phụ trách tiếp đón.
"Chào buổi chiều, anh Moretti, tôi tưởng mấy ngày nữa anh mới tới cơ."
Angelica ngẩn ra, sau đó nở một nụ cười sáng rực.
Klein bỏ mũ xuống, khẽ than một tiếng:
"Chào buổi chiều, Angelica, trưa nay tôi nằm mơ thấy ông Hanas Fansent, về một chuyện có liên quan tới ông ấy. Cô biết đó, là một người xem bói, tôi không thể bỏ qua bất cứ cảnh mơ nào. Đó có lẽ là gợi ý tới từ thần linh."
Bị ngữ khí kiểu thần côn mê hoặc, Angelica gật đầu, tò mò hỏi:
"Anh mơ thấy gì vậy?"
"Tôi mơ thấy Hanas Fansent tranh chấp với người này."
Klein đưa tờ giấy cầm sẵn trong tay ra.
Nhân lúc Angelica cúi đầu giở bức tranh, hắn nhéo ấn đường rồi nhìn chăm chú vào màu sắc cảm xúc của cô ta.
"Người này..." Angelica nhìn bức vẽ trông như ảnh chụp, trầm tư suy nghĩ.
Mà trong mắt Klein, khí tràng tâm tình của cô hiện ra
"màu lam suy nghĩ"
, một phản ứng bình thường.
"Người này..." Angelica lại lẩm bẩm, sau đó mới ngẩng đầu lên, nói:
"Tôi từng thấy ông ta rồi."
Klein phấn chấn, bèn hỏi ngược lại:
"Cô thấy ông ta khi nào vậy?"
"Tôi không nhớ rõ ngày nào, hẳn là tầm một tháng gì đó rồi. Lúc ấy tôi thấy ông ta đưa ông Fansent tới cửa, rồi hai người thì thầm trò chuyện gì đó với nhau. Vì hàng lông mày rối loạn và nụ cười hiếm thấy của Fansent mà tôi có ấn tượng sâu sắc."
Angelica vừa hồi tưởng vừa tả lại:
"Đúng rồi, ông ta có một đôi mắt màu lam xám, tóc thì giống phần lớn những quý ông ở độ tuổi của ông ta, hết rồi."
"Sau này, hoặc trước đó, cô có gặp ông ta không?"
Klein ôn hòa hỏi.
Angelica lắc đầu:
"Không, chắc chắn là không. Tôi thậm chí còn không biết ông ta tên gì. Nói thực thì nếu không phải là anh, tôi sẽ nghi ngờ rằng người lấy bức tranh này ra là cảnh sát đang điều tra nguyên nhân cái chết của ông Fansent ấy. À, anh nhận được gợi ý nào đó, nên tôi không cảm thấy kỳ quái, bởi anh là một thầy bói chân chính."
Xin lỗi cô, nhưng tôi đúng là cảnh sát... Klein thầm giễu một câu, thở dài nói:
"Thầy bói chân chính sẽ biết rõ bản thân nhỏ bé như nào, vận mệnh vĩ đại ra sao. Chúng ta vĩnh viễn chỉ nhìn được một góc mơ hồ, chỉ nhận được gợi ý chứ không phải đáp án. Chúng ta bắt buộc phải tỉnh táo mọi lúc mọi nơi, giữ nguyên sự kính sợ, cẩn thận giải mã, không thể coi bản thân thành kẻ nắm giữ vận mệnh."
Sau khi dùng phương thức tổng kết để nói về những gì mình hiểu ra trong khoảng thời gian này, Klein đột nhiên phát hiện linh thị của mình trở nên rõ hơn đôi phần, thậm chí hắn có thể mang máng phân được một vài chi tiết trong màu sắc khí tràng của
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền