Chương 102: Thương nhân vải vóc
Klein càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng này, không thì ai sẽ chẳng có việc gì lại mượn mấy cuốn tập san kia:
"Ừm, một lĩnh vực nghiên cứu di tích lịch sử cổ đại trên đỉnh Hornaces ít được quan tâm như vậy, ngoài các giảng viên với phó giáo sư chuyên ngành ra, những kẻ yêu thích bình thường có khi còn chẳng nghe nói tới nó bao giờ, ngay cả sinh viên tốt nghiệp chuyên ngành Lịch Sử như nguyên chủ cũng biết được nó từ cuốn bút ký gia tộc Antigenous... Thành phố Tingen dù là thành phố đại học, nhưng không có nhiều người thấy hứng thú với ngọn núi này... Mà dù có thì cũng quá nửa là ở trong khuôn viên đại học, không cần phải tới tận thư viện Deville để mượn đọc...
Quan trọng nhất là mới mượn thời gian gần đây... Phân tích như vậy quả thật có vấn đề. Lúc ấy mình không đủ sâu sắc, nào ngờ... Haiz, xem ra mình không có thiên phú làm thám tử, đóng vai Sherlock Holmes rồi..."
Trong lúc hắn mải mê suy nghĩ, ông chủ quan bar Ác Long là Swain nghi ngờ nói:
"Có vấn đề gì à?"
Bởi vì có khách và nhân viên phục vụ nên ông ta chỉ có thể hỏi mịt mờ như vậy.
"Không có gì, tôi đang nghĩ xem nên điều tra người này như nào. Ông biết đó, Hanas Fansent chết ở nhà."
Klein đã chuẩn bị lý do sẵn từ trước, bởi hắn không muốn đội Kẻ Trừng Phạt cũng hứng thú với di tích cổ đại trên đỉnh núi cao nhất dãy Hornaces.
"Fansent có vẻ là một người xem bói nổi tiếng ở Tingen này, ông ta thường xuyên tới chỗ tôi."
Quả nhiên Swain bị hắn qua quít, ông ta hồi tưởng:
"Nhớ lại thì người trên bức tranh này đúng là tới đây cùng Fansent..."
"Đây là điều tôi muốn biết, ông có nhớ tên của ông ta không?"
Klein bèn hỏi.
Swain cười ha ha, lắc đầu đáp:
"Tôi không hỏi tên tuổi của khách hàng, trừ phi là quen biết từ đầu như lão Neil."
"Vâng." Klein cố ý tỏ ra uể oải.
Với hắn thì Swain có biết người này hay không đã không còn quan trọng, bởi vì hắn có thể tới thư viện Deville để điều tra. Mượn đọc sách báo ở thư viện do tư nhân quyên tặng tất nhiên sẽ để lại thông tin cá nhân, hơn nữa còn là những thông tin đầy đủ và đáng tin! Nên biết rằng lúc trước Klein phải dựa vào giấy giới thiệu có đóng dấu của phó giáo sư thâm niên mới làm được chứng nhận.
Cho dù ông ta có ngụy tạo thông tin thì vẫn có khả năng để lại đầu mối rất cao, giúp cho việc xem bói của mình... Klein dõi mắt nhìn Swain đi tới quầy bar, sau đó hắn tiến vào phòng bóng bàn.
Hắn không vội tới thư viện Deville điều tra làm gì, mà định mua đồ trước. Dù sao không ai biết rõ sau đó liệu có gặp được nguy hiểm gì không, có phải sử dụng đến nghi thức ma pháp không.
Klein đi qua mấy căn phòng rồi tiến vào chợ đen. Lúc này nơi đây rất ít quầy hàng và khách mua đồ, hiển nhiên chưa tới lúc cao điểm.
Hắn vừa đi được một bước, bỗng thấy Quái Vật Admisol, kẻ lúc trước đã nói hắn có mùi cái chết, đang đứng trong một góc. Thanh niên có sắc mặt tái nhợt và ánh mắt tan rã ánh lên sự điên cuồng đáng sợ này phát hiện có người nhìn mình, bèn nhìn lại.
Tầm mắt chạm nhau, Admisol lập tức giơ tay che mặt, kinh hãi dựa sát vào tường rồi di chuyển từng bước một. Gã nhanh chóng dịch chuyển tới cửa hông, rồi lảo đảo chạy ra ngoài.
"Có cần phải vậy không? Không phải lần trước cậu suýt thì mù à... Nhưng tôi có làm gì đâu... Thật
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền