ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Quỷ Bí Chi Chủ

Chương 62. Đề nghị của "thầy bói"

Chương 62: Đề nghị của "thầy bói"

Trước khi đi, Klein tranh thủ lấy bàn chải nhỏ và khăn tay cẩn thận lau chùi bộ vest và mũ phớt, sau đó giặt áo sơ mi màu trắng, rồi mặc áo sơ mi sợi đây với khoác chiếc áo khoác rẻ tiền trông có vẻ thể diện nhất lúc đầu, bước nhanh xuống đường.

Đầu tiên là váy cho Melissa, tiếp theo là bộ vest cho Benson, cuối cùng mới có thể nghĩ tới bộ thứ hai cho mình, tiền chả bao giờ là đủ cả... Mặt khác bắt buộc phải gom góp từng món đồ sứ chiêu đãi khách nữa... Mà lại còn phải dành tiền cho việc mua các tài liệu nguyên liệu thần bí học... Klein ngồi lên chiếc xe ngựa công cộng, tính nhẩm tình hình tài chính trong nhà, càng tính càng lắc đầu.

Hắn phỏng đoán chí ít phải một năm mới có thể khiến hắn, anh trai và em gái sống trong cái gọi là tầng lớp trung lưu. Đương nhiên đây là chưa tính đến chuyện được thăng chức tăng lương.

Xe ngựa công cộng chạy qua từng con phố, rồi dừng lại ở phía đối diện câu lạc bộ Bói toán ở phố Holls.

Klein đè chiếc mũ phớt xuống, nửa nhảy nửa đi xuống xe, men theo con đường quen thuộc đi vào cánh cửa câu lạc bộ ở tầng hai, thấy cô gái Angelica tóc nâu xinh đẹp. Vành mắt cô ta sưng và đỏ, nhưng toàn thân có vẻ buông lỏng hơn rất nhiều.

Klein giơ ngón tay khẽ gõ lên ấn đường hai cái, cẩn thận nhìn kỹ thì phát hiện màu u ám dày đặc ở sâu trong cảm xúc của Angelica đã tan đi rất nhiều, mà lại còn thêm vài phần trắng sáng hệt như ánh mặt trời.

Xem xong, Klein mới đi tới, ngả mũ cười nói:

"Cô Angelica, hôm nay đúng là một ngày nắng rực rỡ nhỉ?"

Angelica ngẩng đầu lên, giật mình khẽ hô một tiếng rồi cười tươi đáp:

"Anh giống hệt con mèo của ông Fansent, đi đường chả tạo ra tí tiếng động nào. Ừm, anh nhìn ra rồi à? Ha ha, tôi quên mất, anh là một vị thầy bói am hiểu nhìn tướng mạo..."

Cô ta dừng lại, khẽ cắn môi rồi cúi người hành lễ:

"Cảm ơn lời đề nghị của anh ngày hôm qua, tôi cảm thấy tốt hơn rất nhiều. Một năm nay tôi chưa bao giờ cảm thấy thả lỏng, thoải mái và thỏa mãn như lúc này."

Nghe cô ta chân thành cảm ơn, Klein cũng lây nhiễm sự vui vẻ và thoải mái này, mỉm cười nói:

"Giúp được cô là niềm vinh hạnh của tôi."

Trong lúc nói, hắn cảm thấy linh tính của bản thân hoạt bát và thoải mái không ít. Đây là "Thầy Bói" mà ma dược muốn? Là "Thầy Bói" có thể trợ giúp cho người cần xem bói? Klein nhéo nhéo ấn đường như đang tự hỏi, lặng lẽ gõ hai cái.

Không thể không nói rằng hắn phát hiện là thực tế động tác mở đóng linh thị này không đủ ẩn giấu, nhưng vấn đề là hắn tạm thời không nghĩ được phương án thay thế tốt hơn, bởi vì hắn mới trở thành "Thầy Bói" không lâu, linh tính chưa tăng tới mức cao nhất và nắm giữ bản thân cũng là như vậy, cho nên hắn phải có vị trí có thể kích được linh tính thì mới làm môi giới cho "công tắc", mà bộ phận như vậy trên cơ thể không nhiều, ấn đường là lựa chọn tương đối tốt.

Chờ khi hoàn toàn tiêu hóa ma dược trở thành một "Thầy Bói" thật sự, hẳn là tạo ra động tác "công tắc" tốt hơn... Klein khẽ gật đầu, đi tới phòng hội nghị khép hờ kia.

"Cà phê hay hồng trà?"

Angelica vội hỏi một câu.

"Cà phê Dipsy."

Klein đáp lại, hắn định nếm thử mọi loại đồ uống.

Lúc này hắn thấy có khoảng sáu bảy hội viên ở trong phòng, nhưng không thấy vị

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip