Chương 63: Giải mộng
Klein đi được vài bước thì thấy người tới xem bói. Anh ta mặc bộ vest màu đen, tay cầm gậy batoong gỗ mạ vàng, đầu đội mũ phớt với phần tóc vàng ngắn ương ngạnh lộ ra bên dưới mũ, chóp mũi hơi gập hệt như mỏ diều hâu.
Vị hôn phu của Anna, Joyce Meyer, người đã trải qua sự kiện đáng sợ... Vì đã gặp anh ta ở "xem bói cảnh trong mơ" nên Klein mỉm cười nói:
"Chào buổi chiều, anh Meyer."
"Chào buổi chiều, anh Moretti."
Joyce bỏ mũ xuống, quay người chào:
"Cảm ơn anh đã chỉ điểm cho Anna, cô ấy luôn miệng khen ngợi sự thần kỳ của anh, gần như là không dừng được."
Klein cười ha ha:
"Tôi không thay đổi điều gì cả, người nên cảm ơn là chính anh. Nếu không có ý chí kiên cường và hướng tới sự tốt đẹp, anh đã không cách nào chiến thắng được tai nạn này rồi."
Sau khi khách khí, hắn không nhịn được mà tự nhạo một câu: Đây xem như là thổi phồng nhau kiểu thương mại hử?
"Thẳng thắn mà nói, tôi vẫn cảm thấy hệt như giấc mộng khi mình có thể sống sót trở về, vẫn chưa thể tin được rằng mình đã vượt qua được tai nạn ấy."
Joyce lắc đầu cảm khái.
Không chờ Klein nói, anh ta tò mò hỏi:
"Anh vừa thấy tôi là biết tôi là ai, là do mũi của tôi trông khá đặng thù hay là anh xem bói rằng tôi sẽ đến từ trước?"
"Tôi có tư liệu tường tận về anh, nên với thầy bói mà nói thì thế là đủ rồi."
Klein cố ý trả lời mơ hồ kiểu đám thần côn.
Joyce quả nhiên tỏ ra kinh hãi, chừng mười giây sau mới nặn ra được nụ cười:
"Anh Moretti, tôi muốn anh xem bói cho tôi."
Nói xong, anh ta bỗng phát hiện một việc: Klein Moretti tự xưng là thầy bói chứ không phải người xem bói!
"Ok, chúng ta hãy đến phòng Thủy Tinh Vàng nào."
Klein chìa tay mời. Lúc này hắn bỗng cảm thấy mình nên mặc một chiếc áo choàng màu đen, không cần phải nói gì nhiều, cứ thể hiện sự thần bí của thầy bói là được.
Vào phòng, Joyce Meyer chủ động khóa trái cửa lại, cũng quan sát cảnh vật xung quanh. Mà Klein thì nhân lúc này lặng lẽ gõ ấn đường hai cái để mở linh thị.
Joyce ngồi xuống, dựa vào gậy batoong, kéo chiếc nơ màu đen, bình tĩnh nói:
"Anh Moretti, tôi muốn mời anh giải mộng."
"Giải mộng?" Klein vẫn duy trì trạng thái mọi thứ đều nằm trong dự đoán, chỉ hỏi lại một câu kiểu xác nhận. Hắn thấy màu sắc sức khỏe của Joyce không hề ảm đạm, nhưng cũng không tới mức bị bệnh, màu sắc cảm xúc thì với màu lam suy nghĩ là chính, mà sâu trong đó lộ rõ vẻ căng thẳng.
Joyce trịnh trọng gật đầu:
"Từ tàu Cỏ Linh Lăng tới cảng Anmatt, đêm nào tôi cũng mơ cùng một giấc mơ. Trong giấc mơ ấy toàn là sợ hãi, tôi biết có lẽ là tai nạn kia đã để lại bóng ma trong tôi. Lẽ ra tôi nên đi gặp bác sĩ tâm lý, nhưng tôi nghi ngờ đây không phải giấc mơ bình thường. Giấc mơ bình thường dù lặp lại hàng đêm thì cũng sẽ có chi tiết khác biệt. mà giấc mơ của tôi, chí ít là phần mà tôi nhớ được, thì chưa từng thay đổi chút nào."
"Với thầy bói mà nói, những giấc mơ tương tự đều là "gợi ý
" mà thần linh đưa cho."
Klein nửa trấn an nửa giải thích:
"Anh có thể miêu tả cảnh trong mơ kỹ càng một lần cho tôi được không?"
Joyce đặt nắm tay trước miệng, trầm tư chốc lát rồi nói:
"Tôi nằm mơ mình rơi khỏi tàu Cỏ Linh Lăng, ngã xuống biển. Biển ấy màu đỏ sậm hệt như thứ máu sa đọa. Lúc tôi rơi xuống,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền