ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Sân Chơi Của Quỷ

Chương 605.

Chương 605: PN: Đứa trẻ ngày đông

Mùa đông đến, tuyết lớn thường phong tỏa ngọn núi, cắt đứt liên lạc giữa bên trong và bên ngoài, cả tháng trời chẳng có ai qua lại. Thường thì vào thời gian này, lão Tạ không ra khỏi nhà. Nhưng đêm qua, trong giấc ngủ, lão nghe thấy tiếng hươu xạ kêu, lo lắng rằng có con hươu xạ nào bị thương, bởi đó là loài động vật quý hiếm cần được bảo vệ. Vì vậy, vừa sáng sớm, lão đã lên núi tìm.

Kết quả là không tìm thấy con hươu nào, mà lại nhặt được một đứa trẻ.

Người gác núi Lão Tạ, vào một ngày đông lạnh giá đã nhặt được một đứa trẻ bị bỏ rơi trong chiếc tã lót. Không biết là ai nhẫn tâm đến mức bỏ đứa bé nhỏ xíu ấy vào khe núi giữa trời đông lạnh giá. Tuyết phủ đầy trong khe núi, đứa bé trong tã lót khuôn mặt tím tái vì lạnh. Nếu lão Tạ đến muộn chỉ năm phút thôi, đứa trẻ này chắc bị đông chết rồi.

Giữa trời tuyết rơi dày thế này, cha mẹ của đứa bé còn nhẫn tâm bỏ nó vào trong núi, quả thật là sợ người khác tìm thấy nó. Lão Tạ nhổ một bãi nước bọt chửi rủa vài câu, rồi vội vã ôm lấy đứa bé, quấn vào chiếc áo khoác quân đội của mình, rồi cất tiếng gọi lớn xung quanh:

"Ai bỏ đứa bé ở đây? Có ai không?"

Lão gọi mấy lần, nhưng không ai đáp lại. Lão nghĩ, người bỏ đứa trẻ này vào trong núi giữa lúc tuyết rơi dày như thế chắc chắn đã không có ý định giữ lại nó nữa. Giờ nhặt được đứa bé, lão thấy rất vui, đúng lúc có người để lão nuôi nấng, dưỡng già.

Lão nghĩ, nuôi trẻ con và nuôi động vật con chắc cũng không "khác" gì nhau lắm. Lão Tạ từ nhỏ đã không được đi học, không hiểu tại sao phải có luật để bảo vệ lũ động vật kia. Song dù không hiểu, lão vẫn tuân theo, nhà nước không cho săn thì lão không săn nữa.

Biết lão Tạ từ nhỏ sống trong núi, quen thuộc với từng ngóc ngách như nhà mình nên nhà nước đã cử người đến xây trạm bảo vệ và tuyển lão làm nhân viên kiểm lâm. Thế là từ một thợ săn, lão Tạ trở thành một người trông coi ngọn núi, còn có cả biên chế.

Chẳng qua không có người phụ nữ nào chịu sống với lão cả đời trong ngọn núi hoang vắng này cả, thế nên lão cũng không kết hôn.

Trạm bảo vệ này được nhà nước xây dựng vào những năm 80. Trước kia, lão Tạ là một thợ săn trong núi nhưng rồi một ngày nhà nước ban hành luật bảo vệ động vật hoang dã, khiến tất cả các loài động vật trong núi đều trở thành đối tượng cần được bảo vệ. Ai săn bắn sẽ bị xử phạt nặng.

Lão Tạ không vui:

"Sao không uống được, tôi hồi trẻ cũng uống sữa này mà, có chết đâu!"

Lão vội vã ôm bé con trở về trạm bảo vệ. Trong núi, một năm chẳng mấy khi thấy bóng người. Mỗi vài tháng mới có người lên núi mang đồ tiếp tế, lần đầu tiên nhìn thấy lão Tạ ôm đứa bé bú sữa, người tiếp tế ngạc nhiên hỏi:

"Đứa trẻ ở đâu ra thế? Ông cho nó uống gì vậy?!"

Người tiếp tế: "... !!!" ヽ (`Д ́)ノ

Lão Tạ nói:

"Sữa hươu, lần trước con hươu sao mang thai bị hổ cắn gãy chân, tôi mang về chăm sóc. Nó sinh con, tôi cũng vắt một ít sữa."

Người tiếp tế tức giận đến mức suýt nghẹn:

"Sữa hươu hoang mà người uống được sao? Phải qua tiệt trùng bằng nhiệt độ cao chứ! Cho uống lung tung sẽ nguy hiểm đến tính mạng đấy!"

Anh ta chưa từng đưa sữa bột lên núi mà?

Họ làm kiểm tra sức khỏe, tiêm vắc-xin, làm

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip