Chương 606: PN: Người giữ núi Tạ Khung
Năm Tạ Khung học lớp 12, lão Tạ bị ốm. Cái cơ thể mà lão luôn khoe khoang cuối cùng không chống chọi được với bệnh tật, lão nhanh chóng gầy đi. Để không ảnh hưởng đến việc học của Tạ Khung, lão Tạ không nói với hắn về bệnh tình của mình. Trạm lâm nghiệp đưa lão xuống núi để chữa bệnh, thay người khác lên trông coi ngọn núi.
Người trông coi núi mới đang dọn dẹp, thấy Tạ Khung trở về, liền ngạc nhiên hỏi:
"Tạ Khung, cháu về đây làm gì?"
Tạ Khung chỉ lặng lẽ ngồi đó, đờ đẫn.
Chỉ còn vài ngày nữa là đến kỳ thi đại học, nhân viên trạm kiểm lâm lo sợ việc tổ chức tang lễ sẽ ảnh hưởng đến kỳ thi của Tạ Khung, nên tất cả đều đến giúp cậu thiếu niên chưa đủ tuổi trưởng thành lo liệu hậu sự cho lão Tạ. Sau khi hỏa táng, lão Tạ được chôn cất ở ngọn đồi phía sau trạm bảo vệ. Phía trước lập một linh đường, ngọn núi quanh năm vắng lặng bỗng trở nên nhộn nhịp chưa từng có.
Những cô chú đã chứng kiến Tạ Khung lớn lên không biết làm cách nào để an ủi cậu thiếu niên trầm lặng này, họ chỉ nói với hắn:
"Đừng lo, cháu cứ thi tốt đi, mọi chuyện sau này sẽ có chúng ta lo."
Ngày trước kỳ thi đại học, Tạ Khung trở lại trường. Giáo viên biết rõ biến cố gia đình của hắn, rất lo lắng cho trạng thái tinh thần của cậu. Nhưng Tạ Khung có vẻ không buồn bã gì, chỉ là nói càng ít hơn trước.
Tạ Khung điềm tĩnh nói:
"Từ giờ cháu sẽ trông núi."
Khi Tạ Khung biết chuyện thì lão Tạ đã ở trong phòng chăm sóc đặc biệt. Cậu thiếu niên trầm lặng ngồi suốt cả đêm ngoài phòng ICU. Đến sáng hôm sau, bác sĩ bước ra và nói:
"Chúng tôi đã cố gắng hết sức, xin lỗi."
Tạ Khung không nói gì, cũng không khóc. Hắn chỉ đứng đó, không nhúc nhích, giống như một cái cây khô đã bị mối mọt ăn rỗng ruột, chỉ còn lại lớp vỏ bên ngoài.
Mỗi tuần, Tạ Khung nhỏ bé lại đeo cặp sách lên chiếc xe buýt đi về phía ngọn núi. Xuống xe, hắn đi qua một đoạn đường dài để vào núi, dù trời có sương mù hay mưa gió, hắn chưa bao giờ lạc trong rừng.
Nhiều lần, lão Tạ sẽ cầm đèn pin ra đón hắn, đỡ lấy chiếc ba lô to đùng của hắn. Rõ ràng rất vui mừng, nhưng lão vẫn nói:
"Sao lại về nữa? Không phải cha đã bảo đừng về mỗi tuần sao? Xa thế mà!"
Tạ Khung hỏi:
"Cha có muốn con về không?"
Lão Tạ bối rối, vò đầu hắn:
"Làm gì có người cha nào không muốn con về chứ."
Tạ Khung nói:
"Vậy thì con về."
Lão Tạ cảm động, xoa đầu hắn mạnh hơn:
"Đúng là đứa con hiếu thảo của ta! Đi thôi! Về nhà cha nấu thịt cho con ăn!"
Thế là Tạ Khung cứ vừa học, vừa đi lại giữa trường và ngọn núi. Hắn lớn lên từng ngày, thành tích học tập ngày càng xuất sắc, mỗi khi đến kỳ nghỉ hè hay nghỉ đông, hắn lại mang về nhiều giấy khen, dán đầy lên tường trong phòng của lão Tạ.
Lão Tạ rất tự hào, mỗi lần có đồng nghiệp đến, lão đều kéo họ đi ngắm
"bức tường giấy khen."
Điểm số của Tạ Khung rất cao, đủ để vào một trường đại học hàng đầu trong nước.
Thế nhưng Tạ Khung vẫn từ chối nộp đơn xét tuyển.
Mọi người nghĩ rằng hắn không chấp nhận nổi cái chết của lão Tạ, nên mới cố chấp như vậy. Họ hy vọng khi có kết quả thi đại học, hắn sẽ bình tĩnh lại và biết mình nên chọn con đường nào.
Khi kết quả thi đại học có, giáo viên chủ nhiệm gọi điện báo
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền