ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 412:

Tô Ngọc Kiều ghét ăn gừng, càng ghét uống trà gừng vừa ngọt vừa cay, cho nên vẫn nhắm mắt giả vờ như không nghe thấy.

Lục Kiêu cười một tiếng, kéo người từ trong chăn ra để cô dựa vào trong lòng mình, khoác thêm cho Tô Ngọc Kiều một lớp áo khoác dày, xong xuôi mới cúi đầu hôn lên môi cô.

Vốn dĩ Tô Ngọc Kiều đang bị nghẹt mũi, bây giờ miệng còn bị anh chặn lại, cô bất đắc dĩ mở mắt ra, nhỏ giọng nói:

"Không cần, không muốn uống, dù sao em cũng không có bị cảm."

"Chỉ là phòng ngừa thôi, bây giờ là trà gừng, chờ đến lúc bị cảm thì lại phải uống thuốc."

Lục Kiêu xoa đầu cô, dỗ dành.

"Vậy anh múc cho em nửa bát là được rồi."

"Vâng."

Lục Kiêu nói xong liền đi ra ngoài múc trà gừng cho cô, Tiểu An An nằm ở một bên nhìn mẹ, Tô Ngọc Kiều che mắt con gái lại, nói:

"Con gái ngoan, không nên học theo mẹ nha, bị bệnh phải nghiêm túc chữa trị."

Về phần cô, hehe, dù sao cũng có người dỗ, cô mới không cần phải ngoan ngoãn.

Một lát sau Lục Kiêu quay trở lại, Tô Ngọc Kiều thấy dù cho có trốn cũng không thoát, đành phải ngoan ngoãn uống hết nửa bát trà gừng.

Lục Kiêu chờ cô uống xong, lập tức đưa tay đút một viên đường phèn vào miệng cô.

Tô Ngọc Kiều ngậm viên đường ngọt ngào trong miệng, cô nở nụ cười với anh, lại bị Lục Kiêu ấn xuống giường, bảo cô ngủ một giấc đi.

Sau khi Tô Ngọc Kiều tỉnh lại thì cũng đã sắp đến giờ ăn cơm tối, cô vừa mở mắt ra liền phát hiện mũi mình đã hết nghẹt rồi.

Lúc bà Lục cầm một chồng bát đũa đi ra phòng bếp, vừa vặn gặp được Tô Ngọc Kiều đang bế An An từ phòng ngủ đi ra, bà quan tâm hỏi:

"Cảm thấy thế nào rồi?"

"Con đã khỏe hơn nhiều rồi."

Tô Ngọc Kiều đã ngủ suốt một buổi chiều, lúc này cô có chút ngượng ngùng cười nói với mẹ chồng.

"Khoẻ là tốt rồi, mau tới ăn cơm đi."

Bà Lục cũng không để ý, tiến lên vén rèm nhà chính lên ý bảo cô bế An An đi vào trước.

Sau khi vào nhà chính ngồi xuống, Tô Ngọc Kiều mới phát hiện hình như Lục Kiêu không có ở nhà, cô quay đầu lại định hỏi mẹ chồng thì đã thấy bà ấy vừa múc một chén canh cá hầm đậu hũ cho cô vừa nói:

"Chúng ta ăn trước đi, ba con bọn họ đến chỗ đại đội trưởng thương lượng chuyện săn thú rồi."

Trương Tiểu Hồng dẫn hai đứa con trai đi rửa tay xong, lúc này mới tiến vào, nghe bà ấy nói như vậy thì tiếp lời:

"Nghe nói hai ngày nữa sẽ có tuyết rơi dày đặc, đoán là đại đội trưởng muốn nhân lúc thời tiết bây giờ còn tốt để nhanh chóng làm mọi chuyện cho xong."

Sau khi đã biết được Lục Kiêu đi đâu, Tô Ngọc Kiều cũng không sốt ruột nữa, cô cúi đầu uống canh.

Trương Tiểu Hồng bế An An đặt lên trên đùi mình, cẩn thận gắp một ít thịt cá cho cô bé ăn. ...

Ngày hôm sau, sáu giờ sáng Lục Kiêu đã thức dậy.

Tô Ngọc Kiều nghe thấy động tĩnh thì cũng mở mắt ra nhìn anh, cô mơ mơ màng màng hỏi:

"Dậy sớm vậy?"

Lục Kiêu xoay người "Ừ" một tiếng, cúi người hôn lên trán cô một cái, sau đó lập tức chui ra khỏi chăn, đắp chăn lại cho Tô Ngọc Kiều, dịu dàng nói:

"Em ngủ tiếp đi, buổi trưa anh về."

"Anh nhớ phải cẩn thận đấy!"

Tô Ngọc Kiều lúc này mới tỉnh táo hơn được một chút, ngẩng đầu nói với anh một câu.

"Được."

Lục Kiêu nhanh chóng thay quần áo rồi mở cửa đi ra ngoài.

Khoảnh khắc cánh cửa hé ra,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip