Chương 413:
Bà Lục nhìn thấy hai đứa con trai bình an trở về thì mới yên lòng, vội vàng đi nấu hai bát mì nóng cho bọn họ.
Tô Ngọc Kiều bế An An đi theo Lục Kiêu vào nhà, nhịn không được hỏi:
"Sao đến giờ anh mới về?"
"Gặp phải một đàn heo rừng nhỏ, làm lỡ chút thời gian."
Lục Kiêu nhàn nhạt nói.
Sợ cô lo lắng, cho nên anh cũng không nói tình huống cụ thể cho cô biết.
Trên thực tế, con người dưới tình huống trong tay không có vũ khí, ở trong núi gặp phải loại động vật quần cư cỡ lớn này là một chuyện rất nguy hiểm, tuy rằng đại đội trưởng đã giao cho anh một khẩu súng nhưng loại súng kia đã sớm bị loại bỏ, âm thanh phát ra có thể nói là vô cùng lớn, lực giật lại mạnh, mỗi lần bắn một phát còn phải lên đạn một lần, đặt ở trong thời khắc mấu chốt thì căn bản là không có tác dụng.
Cũng may là bọn họ may mắn, sau khi đánh được một con, những con còn lại thấy thế liền hoảng hốt bỏ chạy, nếu không thì dưới tình huống hôm nay, bọn họ quả thật không biết sẽ xảy ra chuyện gì.
Hai anh em nhà họ Lục thay quần áo xong, đang ngồi trong nhà chính ăn mì thì bỗng nhiên nghe thấy bên ngoài có người tới gọi bọn họ đi đến bộ phận đại đội lấy thức ăn.
Lục Kiêu nói:
"Anh, anh đi đi, em không đi."
Anh cả Lục hiểu ý em trai mình, chỉ cần nhìn ánh mắt nóng bỏng của đại đội trưởng khi nhìn Lục Kiêu là biết, nếu như anh mà tới thì chắc chắn sẽ bị ông ấy túm lấy khen ngợi trận.
Tính tình Lục Kiêu xưa nay vẫn luôn trầm mặc ít nói, đương nhiên không thích những tình huống như thế, anh cả Lục vỗ vỗ bả vai em trai, lau miệng rồi đứng lên đi theo người kia.
Tô Ngọc Kiều cũng không có hứng thú gì đối với chuyện phân chia heo rừng này, bởi vì lúc ở trạm quân sự bên kia cô đã gặp quá nhiều rồi.
Bây giờ cô vẫn mong chờ về việc giết lợn Tết mà lúc sáng mẹ chồng đã đề cập đến hơn.
Cảnh tượng giết lợn rất đẫm máu, lúc trước khi đại diện cho bộ đội xuống nông thôn mua sắm cô đã từng thấy qua một lần rồi, nhưng vẫn chưa từng ăn tiết canh và ruột lợn bao giờ.
Bà Lục cười nói:
"Vậy chờ ngày mai phân chia thịt lợn xong, mẹ nấu cho con ăn thử ha."
Mấy ngày sau Tết vẫn luôn bề bộn nhiều việc, hôm trước vừa mới đục băng bắt cá xong, hôm nay lại lên núi săn thú, đại đội trưởng cũng không cho người ta rảnh rỗi ngày nào, ngày hôm sau liền kêu gọi những người có kinh nghiệm trong thôn tập trung lại bắt đầu giết lợn ăn Tết.
Năm nay đại đội bọn họ được chia cho ba con lợn rưỡi, những người có kinh nghiệm giết heo trong đội đều đi theo đại đội trưởng đến chuồng nuôi heo ở công xã bắt heo, tranh thủ bắt hai con heo mập trở về.
Sáng sớm bà Lục và Trương Tiểu Hồng đã xuất phát, trong tay cầm chậu và giỏ chuẩn bị đi đến đại đội xếp hàng chờ lĩnh thịt heo.
Hôm nay Lục Quân hiếm khi có được thời gian rảnh rỗi, lúc này cậu đang quấn lấy Lục Kiêu đòi anh kể lại chuyện đi săn heo rừng ở trên núi ngày hôm qua.
Tối hôm qua cậu đã nghe anh cả miêu tả lại cảnh tượng gay cấn kia một lần, cảm thấy vô cùng tiếc nuối khi mình không được tận mắt nhìn thấy, cho nên bây giờ mới nằng nặc đòi nghe người trong cuộc kể lại một lần nữa.
Từ sau khi Lục Kiêu trở về cho đến nay, người làm anh cảm thấy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền