Chương 530
Đi tới lầu hai, cô được thu xếp ở phòng bên cạnh Thẩm Mộc, chiếc giường rộng rãi, cửa sổ xán lạn, được quét dọn sạch sẽ không vương một hạt bụi nào, rèm cửa có màu xanh nhạt phong cách.
Thẩm Mộc đặt quà cáp lên bàn trang điểm giúp cô, lại nói:
"Những vật dụng này đều do mẹ anh tự bố trí đấy, nếu như em không thích, lần sau anh đổi kiểu khác cho em."
Nhan Yên đặt ba lô xuống đất, đi tới trước cửa sổ thủy tinh:
"Không cần đâu, em rất thích kiểu trang trí ấm áp thế này."
Xuyên qua lớp kính cửa sổ, có thể trông thấy hồ nước to bên ngoài, một khu thực vật xanh mướt rộng lớn, cho dù là trời đông giá rét, cây cối vẫn tốt tươi, rất đáng thưởng thức.
"Oa, dưới nhà anh còn có vườn hoa hả, oa oa, làm người giàu có thật tốt quá đi!"
Nhan Yên xúc động thốt lên một câu, Thẩm Mộc nghe vậy bèn nói:
"Em thích biệt thự sao, sau này chúng ta cũng mua một căn nhé."
Trong đầu cô toàn là vườn hoa hồng um tùm dưới lầu:
"Thẩm Mộc, anh mau dẫn em đi xem vườn hoa đi."
Thẩm Mộc không biết làm sao: " Được."
Mới vừa rồi lúc đi vào, toàn bộ sự chú ý của cô đều bị căn biệt thự khổng lồ hấp dẫn, nên không có ngắm nhìn kỹ càng, lúc này mới phát hiện dưới lầu thế mà lại có một khu vườn sơn trà nở rộ.
Khi xuống lầu, không chỉ có hoa sơn trà trắng như tuyết, còn có hoa mai kiêu ngạo không vướng giọt sương, khiến người ta nhìn không chớp mắt.
Đương lúc nói chuyện, dì giúp việc đi ra từ phòng bếp, nhắc nhở mọi người có thể dọn cơm ăn rồi.
Trên bàn cơm, Nhan Yên nhìn mãi một dĩa thức ăn, Thẩm Mộc hiểu ý di chuyển đĩa quay:
"Yên Yên, em ăn nhiều một chút, cứ xem nơi đây như nhà mình, đừng khách sáo."
Mạnh Cẩn tiếp lời:
"Thẩm Mộc nói không sai, đừng khách sáo, cứ nề hà cháu sẽ đói bụng đấy."
Nhan Yên cười cười, quả thật không có ý khách sáo nào. Nghe Thẩm Mộc khuyên nhủ, thế là cô nhận những món quà này.
Bữa cơm ở nhà họ Thẩm cũng khá ngon, cô chén sạch hai chén cơm mới thấy no nê.
Bà cụ thấy vậy rất vui mừng:
"Ăn nhiều đi, ăn được là phúc, Yên Yên của chúng ta trông thật có phúc quá."
Sau khi ăn xong, thấy Thẩm Mộc dẫn Nhan Yên đến lầu hai xem phòng, đôi người yêu nhỏ cứ dính lấy nhau, bà cụ nghiêng đầu nói với ông bạn già:
" Chờ đi, chúng ta sắp có cháu bồng rồi!"
Mạnh Cẩn cầm một cây kéo, cắt vài đóa sơn trà và hoa mai. Nhan Yên chống cằm, nhìn dì Mạnh cắt tỉa hoa lá, cắm vào trong bình.
Bà ấy trầm tĩnh lại văn nhã, động tác không nhanh không chậm, Nhan Yên dường như có thể nhìn thấy sự ung dung tao nhã được nuôi dưỡng từ trên người một người phụ nữ của thế gia cổ xưa, đây không phải là thứ cố gắng tạo nên, mà là một loại khí chất lắng đọng khó có thể miêu tả được.
Thấy Nhan Yên nhìn mình chằm chằm, Mạnh Cẩn ngước mắt lên:
"Thích không, có muốn học không?"
Nhan Yên gật đầu một cái, lại nhanh chóng lắc đầu:
"Thích ạ, nhưng cháu không có tế bào nghệ thuật, không hiểu nổi ạ."
Mạnh Cẩn ôn hòa như đám mây bồng bềnh:
"Cắm hoa mà thôi, vốn chỉ để giết thời gian, tùy tâm là được, cháu cứ cắm theo sở thích của mình, có muốn thử không?"
Dù sao cũng nhàn rỗi, Nhan Yên nhận lấy cây kéo, cắt tỉa tỉ mỉ, ước lượng chiều dài của cành hoa sơn trà, sau đó nhét vào trong bình hoa, tô điểm thêm mấy đóa hoa mai, cuối cùng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền