Chương 529
Thẩm Mộc treo áo khoác lên, vừa trở lại, thấy Nhan Yên nhìn Thẩm Duật hồi lâu, thầm giật mình trong lòng.
Chẳng lẽ, cô cũng cảm thấy anh trai xuất sắc hơn anh!
Thấy nàng nhìn Thẩm Duật chằm chằm, Mạnh Cẩn chủ động giới thiệu nói:
"Đây là anh của Thẩm Mộc, Thẩm Duật, sau này cháu cứ gọi anh giống như Thẩm Mộc là được rồi."
Nghe vậy, Nhan Yên khôn khéo kêu lên:
"Chào anh ạ."
Thẩm Duật gật đầu, lãnh nhạt ừ một tiếng.
Lại nói:
"Ông cụ đi bệnh viện khám bệnh rồi, ba Thẩm Mộc đi theo ông, chắc bọn họ cũng sắp về."
Chờ Thẩm Mộc đi qua, Nhan Yên nghiêng đầu hỏi:
"Nhà vệ sinh của nhà anh ở đâu thế?"
Thẩm Mộc đứng dậy:
"Anh dẫn em đi."
Lúc đi ra khỏi nhà vệ sinh, cô thấy anh trông buồn buồn không vui:
"Sao buồn bã thế?"
Anh rũ mặt:
"Em có cảm thấy anh rất vô dụng, không tài giỏi bằng anh trai của anh không?"
"Sao anh nghĩ như thế?"
Nhan Yên dùng hai tay nâng mặt anh lên, nhìn anh nói:
"Ở trong mắt em, anh chính là người xuất sắc nhất. Anh trai anh trông dữ quá, vừa thấy anh ấy, khiến em nhớ tới lão cấp trên ở công ty cũ bắt em làm việc thêm giờ, chưa xong việc thì không được nghỉ, thật là đáng sợ."
Thẩm Mộc:
"Anh trai anh cũng thích bắt người ta tăng ca, còn muốn bắt anh với em họ vào công ty làm."
Nhan Yên:
"A, anh với Viên Viên thật đáng thương, bạn gái của anh ấy cũng thật đáng thương."
Thẩm Mộc bắt đầu bốc phốt anh trai:
"Anh vẫn coi như thức thời, vẫn chưa có bạn gái đâu."
Anh trai anh thế mà ế à, thật tốt quá, Nhan Yên rất không phúc hậu bật cười ra tiếng.
Khi bọn họ quay lại phòng khách, cha Thẩm và ông nội Thẩm cũng vừa khám bệnh về đến.
Nhan Yên lễ phép hỏi thăm sức khỏe, ông cụ gần bảy mươi tuổi, râu tóc nửa bạc, sống lưng còng xuống, có cảm giác tang thương theo năm tháng, khi nói chuyện rất thận trọng, trông như một vị trưởng bối nghiêm túc.
Vừa thấy Nhan Yên, ông cụ khẽ gật đầu, lập tức nở nụ cười mỉm, hóa thành một ông lão hiền hòa:
"Cháu tên Yên Yên đúng không, rất vui vì cháu đã đến nhà, trên đường về ông có mua quà cho cháu đây."
Cô mới vừa nhận lấy hộp quà, bị ông cụ thúc giục:
"Mau mở ra xem nào, có thích hay không?"
Cô nghe lời mở hộp quà ra, phát hiện bên trong là một cọng dây chuyền ngọc trai, từng viên ngọc trai mượt mà đầy đặn, nhìn thôi cũng thấy rất đắt.
Lại nghe ông cụ hỏi thêm lần nữa, Nhan Yên gật đầu:
"Thích ạ, nhưng thứ này quý quá!"
Ông cụ cười cười:
"Không mắc đâu, cháu thích là tốt rồi."
Tiếp đó cha Thẩm cũng tặng món quà của mình, là một đôi bao tay lông dê, mềm mại giữ ấm, vô cùng thích hợp đeo vào mùa đông như hiện nay.
Mẹ Thẩm và bà nội Thẩm cũng rối rít mang quà của mình ra, Mạnh Cẩn tặng một đôi bông tai kim cương, bà cụ thì tặng một chiếc vòng phỉ thúy, nghe nói năm đó ông cụ ra biển buôn bán, kiếm được khoản tiền đầu tiên, nên mua tặng bà cụ một đôi vòng tay, một chiếc cho cô, còn một chiếc khác tặng cho vợ tương lai của cháu trai cả.
Thẩm Viên tặng cô một chai nước hoa, Thẩm Duật thì tặng thẳng một thỏi vòng, lập tức khiến mọi người không hài.
Bà cụ:
"Dung tục, Yên Yên mới đến nhà lần đầu, sao cháu có thể tặng nguyên thỏi vòng cho con bé chứ?"
Mạnh Cẩn cũng không đồng ý: "Trông như quà do trợ lý lựa giùm vậy. Yên Yên, cháu đừng để ý nhé, bình thường thằng cả bề bộn công
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền