ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 536

Ban đầu lúc Hoàng Tú Lan dẫn Nhan Quốc Hoa về nhà, mẹ Trình thấy ông cụ rất ít khi hiền hòa dễ gần với người khác, phải tốn rất nhiều thời gian mới được lòng hai ông bà.

Thật không biết tên ăn bám này có bản lĩnh gì, khiến cậu bà ta rất vừa ý anh. Bên trong phòng vẽ, thỉnh thoảng vang lên tiếng cười sang sảng của cậu.

Lại quay sang nhìn mợ, cũng cười híp mắt với tên ăn bám, chẳng biết cái Thẩm Mộc đã cho bọn họ uống bùa mê thuốc lú gì, cả hai người đều bị dụ dỗ mê muội hết đầu óc.

Còn không bằng đứa cháu của bạn bà ta giới thiệu, là một người đàng hoàng, biết kiếm tiền, còn có một công việc nở mày nở mặt.

Mẹ Trình trợn to mắt, ông cụ không cho ai tùy tiện bước vào phòng vẽ đó, ngay cả bà ta cũng không được phép!

Lúc một già một trẻ đi ra khỏi phòng vẽ, ông cụ còn hào phóng tặng bức thư pháp quý giá cho cậu.

Mẹ Trình càng ghen tỵ. Lần trước hỏi xin cậu một bộ thư pháp, để bà ta treo trên phòng khách khoe khoang với mọi người, kết quả bị cậu mắng là kẻ dung tục, không cho bà ta. Thế mà lại tặng chữ cho người ngoài.

Mẹ Trình chua xót trong lòng:

"Lần trước hỏi cậu xin một bộ thư pháp, cũng không thấy cậu hào phóng như vậy, cậu thật tốt với bạn trai Yên Yên."

Dẫu sao Nhan Yên cũng là cháu gái ruột của cậu, yêu ai yêu cả đường đi, có thể thông cảm cho, nhưng cũng phải có ranh giới chứ, Nhan Yên tìm một tên bạn trai hay ăn lười, ông cụ không quan tâm, còn thân thiết với tên ăn bám hơn cả bà ta.

Ông cụ trầm giọng:

"Thẩm Mộc là người yêu vẽ am hiểu hội họa, cháu không biết thư pháp, chỉ vì khoe khoang ngoài mặt, thật là tục không chịu được."

Mẹ Trình không phục, liếc thấy đồng hồ trên cổ tay tên ăn bám, bèn hỏi thẳng thừng: "Rolex?"

Cha Trình đáp:

"Cái đồng hồ này, hình như mấy trăm ngàn lận đó."

Mẹ Trình hít một hơi lạnh, thấp giọng nói:

"Giả thôi đúng không! Yên Yên giỏi thật, mua đồ mắc thế cho tên ăn bám mà không thấy tặng quà gì cho dì?"

Trình Hựu ở bên cạnh nghe không vô:

"Người ta là họa sĩ nổi tiếng, một bộ tranh sơn dầu thôi đã sáu con số rồi, có lẽ không phải Yên Yên tặng đâu."

Cũng không phải thế, chẳng qua Trình Hựu cảm thấy cái tên Thẩm Mộc này nghe thật quen tai, hình như đã nghe thấy ở đâu rồi, vì vậy mới tra thử trên mạng, lập tức nhảy ra thông tin của anh. Bản thân người ta là họa sĩ tranh sơn dầu, thành tựu rất cao, có tiếng nói chung với ông ngoại, khó trách ông cụ lại thân thiết với anh như thế. Trình Hựu cũng không thấy lạ chút nào.

Dứt lời, sắc mặt mẹ Trình hết sức khó coi:

"Các người đều biết nhưng chỉ gạt một mình tôi, xem tôi làm trò cười cho thiên hạ đúng không?"

Mẹ Trình giật lấy điện thoại của con trai, lướt xem tin tức, chờ khi thấy thông tin gia đình của Thẩm Mộc, trời đất, anh trai Thẩm Mộc còn dữ dội hơn.

Bà ta hỏi Trình Hựu:

"Tổng giám đốc của công ty lớn, hẳn rất có quyền nhỉ!"

Vừa nghe thấy lời này, Trình Hựu thầm nghĩ không xong rồi:

"Mẹ, mẹ thôi đi, đừng mở miệng cầu xin người ta, cũng đừng mượn danh nghĩa muốn tốt cho con, mà đổi công việc của con. Công việc bây giờ của con rất tốt, con cũng không thể chèo kéo quan hệ với người ta được đâu."

"Sao con nói chuyện với người lớn thế hả, đứa nào đứa nấy đều không biết đối nhân xử thế, bây giờ là xã hội

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip