ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 537

Nhan Yên liên tục nhận được ánh mắt ra hiệu của chị họ và đồng chí Hoàng Tú Lan, cô cũng cảm thấy đi ra ngoài một chút cũng tốt.

Cô nghiêng đầu, nói với Thẩm Mộc:

"Đi ra ngoài dạo một vòng nhé?"

Hiếm khi có thời gian ở riêng với nhau, anh cầu còn không được: "Được."

Những lời này cũng trùng với suy nghĩ của Hoàng Tú Lan:

"Chị họ con nói đúng đó, các con ở nhà cũng chán, mấy người lớn bọn mẹ cũng không cần các con kề bên đâu."

Lúc đi ra khỏi nhà ông bà ngoại, Thẩm Mộc đột nhiên hỏi:

"Vừa nãy là dì em sao, có chuyện gì thế?"

Nhan Yên:

"Con người dì em như vậy đấy, có hơi thất thường, nhưng không xấu đâu. Chẳng qua là muốn tìm một công việc tốt giúp anh họ, anh không cần phải để ý, chủ yếu là bên ông bà ngoại em không có họ hàng, chỉ có dì thỉnh thoảng qua lại, ngoại trừ ăn mấy bữa cơm vào ngày lễ ngày tết, cũng không thường xuyên đến nhà. Anh họ chị họ đều có kính kiến của riêng mình, tính cách cũng rất tốt, chỉ có dì không dễ sống chung, sau này nếu dì có nói gì bậy bạ anh cũng đừng để ý."

Khi đang nói chuyện, hai người bước xuống lầu, chui vào trong xe.

Thẩm Mộc do dự mãi:

"Yên Yên, thật ra là anh lừa em."

Nhan Yên liếc mắt nhìn:

"Lừa em cái gì?"

"Cũng không tính là lừa gạt, lúc anh ăn bánh đậu xanh cảm thấy ngon, nên muốn để em ăn thử trước là thật."

Dừng lại chốc lát, anh nói tiếp:

"Muốn gặp em, cũng là thật."

Đợi hồi lâu, cũng không thấy Nhan Yên đáp lại, đôi mắt đen sâu thâm thẩm nhìn cô:

"Mấy ngày không gặp, em cũng không nhớ anh sao?"

Nhan Yên:

"Có một chút."

Nghe vậy, anh than thở:

"Chỉ có một chút à!"

Nhan Yên nhìn ra ngoài cửa sổ:

"Hơn một chút một chút xíu."

Cả hai cứ dạo vòng quanh khu phố mà không có mục đích gì cả.

Chiếc xe chầm chậm dừng lại, thấy cô nhìn chằm chằm mấy đứa trẻ đang chơi pháo sáng ngoài cửa sổ.

Nhìn quanh một vòng, phần lớn hàng quán đều đã đóng cửa, chỉ có một cửa hàng nhỏ đèn đuốc sáng choang.

Anh mở cửa xe, đang chuẩn bị xuống xe, bên cạnh bỗng truyền tới giọng nói của Nhan Yên:

"Làm gì đó?"

Anh đáp lại:

"Đi mua pháo sáng cho em!"

Đã nhiều năm không chơi pháo sáng, Nhan Yên nhếch miệng:

"Đi nhanh đi, em đợi anh."

Anh mua pháo sáng về rất nhanh, sau đó xe lái đến một cây cầu vượt vắng người.

Gió rất to, pháo sáng cháy cực nhanh trong gió, ánh sáng lập lòe, giống như là chấm nhỏ treo trên trời cao.

Cô đưa một cây pháo sáng qua, Thẩm Mộc nhận lấy, rất đẹp, lại rất ảo mộng.

Xuyên anh khói lửa, anh nhìn về phía Nhan Yên đang tỏa sáng lấp lánh.

Chớp mắt một cái, giống như anh đã nắm lấy được khói lửa nhân gian trong bàn tay.

"Bùm."

Âm thanh vang lên, pháo hoa nở rộ trên bầu trời đêm.

Mưa vàng lập lòe, chiếu sáng cả bầu trời đêm.

Nhan Yên kêu lên:

"Oa, là pháo hoa kìa, năm mới đến rồi."

Cô lấy điện thoại từ trong túi ra xem, quả nhiên đã tới nửa đêm.

Bên tai vang lên lời chúc của Thẩm Mộc:

"Yên Yên, năm mới vui vẻ."

Cô cũng đáp lại:

"Anh cũng vậy, năm mới vui vẻ."

Vị trí này hơi khó xem pháo hoa.

Để có thể xem pháo hoa rõ hơn, cô dịch qua bên cạnh, chân bỗng nhiên đạp hụt vào khoảng không, theo bản năng nắm lấy thứ gì đó trong tầm tay, giống như là quần áo.

Anh bị cô tóm lấy cổ áo, anh gần như theo bản năng đỡ Nhan Yên, kéo cánh tay cô lại.

Do quán tính,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip