Chương 538
Ngó sen chiên giòn xốp, kẹp lấy nhân thịt, chảy dầu tí tách.
Nhan Yên tò mò, bóp một cái, cảm nhận bắp thịt trong lòng bàn tay trở nên căng cứng, thú vị ghê. Lòng bàn tay cô nóng hổi, cô nhanh chóng thu tay về:
"Nhìn cái gì, cùng lắm thì em chịu trách nhiệm với anh."
Tim anh đập rất nhanh! Đùng đùng đùng như tiếng trống đánh, giống như là ngọn sóng lăn tăn gợn từng cơn trên mặt hồ. Lòng bàn tay không ngừng siết chặt lại thả ra, lòng ngực vô cùng cứng rắn, thật là một cảm giác kỳ lạ.
Lúc nhìn lên trông thấy đôi mắt mịt mờ hơi nước, vì khiếp sợ mà mở to của Thẩm Mộc, bấy giờ, cô mới nhận ra bản thân tò mò đã làm gì với anh...
Tệ quá, hình như hù anh rồi. Nhan Yên thoáng chốc hối hận. Cô cũng chỉ, chỉ hôn mặt anh thôi mà, đâu có làm chuyện xấu khác!
Còn chưa đợi cô mở miệng nói xin lỗi, Thẩm Mộc đã thốt ra một lời vô cùng chấn động:
"Yên Yên, anh, chúng ta kết hôn đi!"
Nhan Yên: "???"
Thẩm Mộc nhìn cô, lắp bắp nói:
"Đây là lần đầu tiên của anh, không phải em nên chịu trách nhiệm với anh sao?"
Nhan Yên: "!!!"
Thẩm Mộc nhìn tròng mắt trong suốt của cô, anh đương nhiên biết cô không có tâm tư gì, có lẽ chỉ vì cảm thấy hứng thú với thứ gì đó mới lạ nên mới véo anh một cái thôi. Thật ra thì dù cô có ý nghĩ xấu cũng không sao cả.
Gò má anh thoáng chốc nóng bỏng, lan đến sau mang tai, không dám nhìn cô:
"Vậy ngày mai anh không về nữa. Mai dẫn em đi mua nhẫn, em có thích nhẫn kim cương không, hay là nhẫn to bằng trứng bồ câu?"
Nhan Yên:
"Không được, ngày mai bọn em phải về quê chúc tết bác trai bác gái, năm nay anh họ chị dâu ăn tết ở nhà ngoại, nên chúng em tính qua sớm."
Anh có hơi giận dỗi, nhưng thất vọng thì thất vọng, vẫn dặn dò cô:
"Được rồi, vậy em về quê ăn tết vui vẻ, thế lúc nào trở về?"
Cô suy nghĩ một lát:
"Ngày mai anh có về nhà không? Nếu không về có thể về quê chơi tết với em."
Còn chưa đợi cô đổi ý, anh vội vàng đồng ý thật nhanh:
"Thật sao, cầu còn không được!"
Trên đường trở về, Thẩm Mộc hỏi:
"Em thích nhẫn kiểu gì, lát nữa anh tìm người thiết kế cho em."
Nhớ đến ban nãy anh hỏi cô có thích nhẫn to bằng quả trứng bồ câu không, Nhan Yên thầm tưởng tượng mình đeo chiếc nhẫn kim cương khổng lồ, mặc quần áo bình thường, mở quán ăn, có cảm giác thật tương phản.
Cô vội nói:
"Không cần nhẫn kim cương đâu, cũng không cần quý giá quá, sau này em phải buôn bán nữa, khó làm việc nặng lắm, cứ đơn giản là được."
Thẩm Mộc:
"Được, chút nữa anh lựa mấy chiếc cho em chọn, chờ em chọn xong mang đi thiết kế nhé."
Nhẫn cưới của anh, dù có đơn giản, cũng là có một không hai!
Nhan Yên Yên tựa trên ghế mềm ừ một tiếng, cứ đến mười giờ tối là cô sẽ đi ngủ, gần như đã tạo thành thói quen, hôm nay chịu đựng đến mười hai giờ đêm, mí mắt cũng sắp không mở không lên rồi:
"Về đến nhà nhớ gọi em một tiếng."
Lúc đi tới dưới lầu, Thẩm Mộc thấy cô ngủ say sưa, không đành lòng đánh thức, vì vậy dè dặt lại gần, run rẩy vươn tay ra... Dẫu sao cô cũng đã chấp nhận lời cầu hôn của anh, có ôm cô về nhà cũng không tính là xúc phạm.
Nghĩ như vậy, anh nhìn gò má ngủ yên điềm tĩnh của cô, cõi lòng rối nùi, khi sắp chạm được cô, ngón tay anh dâng lên cảm giác vừa run
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền