ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Sau Khi Mở Cửa Hàng Món Kho, Tôi Phất Lên [Mỹ Thực]

Chương 587. Ngoại truyện —— Hết.

Chương 587: Ngoại truyện

Hôm ấy, con gái cầm một bó bắp cải từ trong nhà bếp, tách nát quả bắp cải, rơi vãi đầy đất.

Nhan Yên dọn sạch, rửa rau xào lên bắt cô nhóc ăn.

Biết mình phải ăn bắp cải cả ngày hôm nay, nhóc ăn hàng như Nhan Húc cuối cùng khổ sở khóc lên:

"Con không thích ăn bắp cải, không muốn ăn đâu."

Con gái vừa khóc, ông ba bỉm sữa Thẩm Mộc lập tức mềm lòng:

"Thôi bỏ đi, dù sao bắp cải cũng không đáng bao nhiêu tiền."

Bà nội và ông nội cũng bênh vực, bình thường Nhan Yên rất dễ nói chuyện, lúc này lại rất nghiêm khắc:

"Không được, đây không phải là vấn đề tiền bạc, em đang dạy con bé không được lãng phí thức ăn."

Thấy Nhan Húc hét to hơn cả tiếng sấm, khóc nửa ngày, nhưng cũng chẳng có giọt nước mắt nào, ánh mắt Nhan Yên liếc tới: "Im miệng."

Mới vừa rồi dù ông bà nội có dỗ thế nào Nhan Húc cũng không nín khóc, vừa nghe mẹ quát lập tức vểnh môi:

"Mẹ đừng dữ với con, con ăn còn không được sao?"

Do được người lớn cưng chìu, cô nhóc ở nhà không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ mẹ thôi.

Mỗi lần như thế, Nhan Yên cũng sẽ thấu hiểu cho đồng chí mẹ Hoàng Tú Lan.

Bà ngoại ông ngoại thương cô, Nhan Quốc Hoa dễ nói chuyện, cô vừa làm bộ khóc là lập tức mềm lòng, chỉ có Hoàng Tú Lan luôn là người mẹ nghiêm khắc, mới có thể trấn áp cô.

Nhà cô cũng vậy, từ sau khi Nhan Húc ra đời, Thẩm Mộc trở thành ông ba bỉm sữa, từ việc thay tã, bú sữa, nuôi nấng con gái hết sức cẩn thận, thế nên con gái biết tính ba, cô nhóc vừa khóc lóc ồn ào anh đã mềm lòng.

Nhà đã có người ba đóng vai hiền, cô đương nhiên phải đóng mẹ nghiêm rồi.

Nhan Yên ngồi xổm xuống, xoa đầu con gái, nói chuyện phải trái với cô:

"Rau không dễ trồng, sao có thể lãng phí chứ, có đúng không?"

Nhan Húc gật đầu:

"Con sai rồi, lần sau con sẽ tách rau con thích ăn, như vậy mang đi xào ăn cũng ngon."

Nhan Yên khích lệ nói:

"Có thể, chỉ cần con ăn hết."

Nhan Húc nghiêng đầu suy nghĩ một lát, trên đời làm gì có nhiều chuyện không sao như thế, một ngày ba bữa cô nhóc phải ăn cùng một món, vậy rất ngán, sau này vẫn không nên lấy thức ăn ra chơi.

Nhan Yên ngủ một giấc no say, vừa xuống lầu thì thấy Thẩm Duật ôm Nhan Húc, đang chơi với cô nhóc, khóe miệng kéo ra tận mang tai, giống như một đứa trẻ ngây thơ, hoàn toàn không nhìn ra vẻ lạnh lùng, đầy tính công kích như lúc thường.

Nhan Húc chớp đôi mắt to như quả nho:

"Đúng vậy, mỗi ngày con đều nhớ mẹ rất nhiều lần."

Nghe con gái nịnh hót mình, Nhan Yên bỗng thấy buồn cười.

Con gái cô có cái miệng ngọt, thích dụ dỗ người ta, chẳng qua mọi người rất vui vẻ bị cô nhóc dỗ.

Có lúc, Nhan Húc cũng sẽ không nghe lời, khiến người ta nhức đầu không thôi.

Nhan Yên ngồi trên ghế sô pha, thì thấy Nhan Húc cũng nhào tới ngồi bên cạnh:

"Mới ngủ trưa một giấc mà con đã nhớ mẹ rồi."

Nhan Húc bảo vệ Thẩm Duật:

"Bà nội, bà đừng nói bác thế, chẳng qua là bác chưa sáng mắt thôi, vẫn thích những công việc mang tới thành tựu hơn. Mẹ nói, phải tôn trọng sở thích của người khác."

Thẩm Duật được một đứa con nít hai tuổi, bảo vệ, khẽ nhướng mày.

Thật ra thì mấy năm này dù bị ông bà cha mẹ nhắc nhở, anh ấy vẫn không quan tâm, nghe tai này lọt tai kia.

Vừa thấy có người đến gần, Thẩm Duật ho khan mấy tiếng, nghiêm mặt: "Bác

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip