Chương 588: Ngoại truyện —— Hết.
Hai người tối hôm qua còn nồng tình mật ý, sáng sớm nay không biết sao lại cãi nhau.
Giữa trưa tỉnh lại, Nhan Húc thấy khát nước, cô nhóc ngái ngủ bò dậy, đến phòng khách uống nước.
Trong phòng khách, vang lên giọng nói quen thuộc:
"Yên Yên, em dẫn anh theo đi mà - "
Nhan Húc nổi hết da gà, đang định trở lại phòng ngủ, vô tình đá trúng khung cửa, làm hai vợ chồng giật mình.
Trên ghế sô pha, ba cô nhóc vùi đầu vào lòng mẹ, vừa nũng nịu vừa gào khóc.
Cô nhóc sửng sốt mấy giây, dù sao cũng bị phát hiện rồi, Nhan Húc làm bộ như không thấy gì, đi tới trước bàn trà, rót cho mình một ly nước.
Sau khi cầm được ly nước, cô nhóc chạy thật nhanh về phòng ngủ, đóng cửa phòng:
"Con hai tuổi rồi, bị té cũng không nhóc, ba là người lớn sao vẫn còn khóc chứ, xấu hổ quá đi!"
Phòng vang lên một tiếng rầm, con gái đã đóng kín cửa phòng.
Trên ghế sô pha ngoài phòng khách.
Thẩm Mộc: "???"
Toang rồi, bị con gái thấy hết rồi, thanh danh cả đời của anh!
Sau đó, anh khóc còn dữ hơn:
"Hu - xong rồi, bị Húc Húc nhìn thấy hết rồi, có phải con bé sẽ thấy bé nó rất vô dụng, rất thê thảm không?"
Anh khóc sướt mướt như thế, làm Nhan Yên mềm lòng, đành phải dỗ dành:
"Không đâu, anh thương con gái như thế, vì gia đình này mà hi sinh rất nhiều, bọn em đều yêu anh mà."
Sự hi sinh của mình thì ra đều được người nhà nhìn thấy, anh xấu hổ nói:
"Thật ra thì cũng không có gì, đàn ông bọn anh rất khỏe mạnh, làm việc nhà rồi thay tã chăm con gì đó cũng không mệt bao nhiêu."
Nhan Yên ừ một tiếng.
Anh uất ức nói:
"Vậy, thế em dẫn anh đi du lịch chung nhau?"
"Được rồi." Nhan Yên rên rỉ than thở, cô chỉ có thể để đám người Thẩm Viên leo cây lần nữa.
Anh lại được voi đòi tiên:
"Anh còn muốn hôn hôn nữa."
Cô liếc nhìn cửa phòng đóng chặt của con gái, lo lắng lại bị bắt gặp:
"Về phòng ngủ đi."
Sau đó, ở nhà nội hơn một tháng, Nhan Húc thu dọn mấy bình sữa, theo ba mẹ về nhà.
Lúc đi ra từ trạm xe, cả nhà ngồi cao tốc mấy tiếng đồng hồ không đứng lên hoạt động, chân có hơi tê.
Thẩm Mộc tháo ba lô trên vai Nhan Yên xuống, nhìn trái ngó phải, cuối cùng giao ba lô cho con gái:
"Bên trong toàn là sữa của con, con tự quải đi."
Nhan Húc: "!!?"
Nói xong, anh vỗ bả vai vợ mình, hạ thấp người:
"Lên đi, anh cõng em!"
Nhan Yên leo lên vai anh, hai vợ chồng đi phía trước cười nói vui vẻ.
Nhan Húc vác ba lô đi phía sau, lạch bạch chân ngắn cố gắng đuổi theo: "..."
Ba mẹ, đợi con với!
Lúc rời khỏi trạm xe, thấy cháu gái cưng vác ba lô trên vai, Hoàng Tú Lan thương xót không thôi, vội tháo xuống, cầm giúp cô nhóc.
Thấy cháu gái lộ vẻ hâm mộ nhìn ba mẹ, Hoàng Tú Lan ngồi xổm xuống:
"Tới đây, bà ngoại cõng cháu."
Nhan Húc nhào lên vai bà ngoại, bà cõng cô nhóc xông về phía trước, chọc cô nhóc cười khanh khách.
Lúc đến nhà ông bà ngoại, con chó Đại Hoàng được gửi nhờ nhà hai ông bà lập tức nhào lên, hơn một tháng không gắp, vừa thấy cô chủ nhỏ, Đại Hoàng kích động không thôi, lè lưỡi liếm gò má Nhan Húc.
"Ngứa quá." Nhan Húc cố gắng kéo dãn khoảng cách, chờ khi con chó bình tĩnh lại, mới xoa đầu nó, bô lông đẫy đà vô cùng óng mượt.
Do ở dưới quê không có chỗ nuôi chó, sau nhà ba mẹ có sân rộng nên mới gửi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền