Chương 59
Nhan Yên xử lý xong ruột heo, bắt đầu chuẩn bị công việc ninh kho nặng nề. Cô lấy ra nước kho cũ mang đến từ nhà từ trong tủ lạnh, nấu chín, rồi bỏ thêm hương liệu đã rã đông từ trước. Chờ mùi hương liệu hoàn toàn dung nhập vào trong nước kho, cô lần lượt bỏ vào nguyên liệu nấu ăn đã sơ chế sẵn. Trong quá trình nấu sốt, Nhan Yên chỉ cần chú ý độ lửa và thời gian.
Cùng lúc đó, tranh thủ lúc rảnh tay, Nhan Yên sẽ xiên ít rau dưa. Mấy món thức ăn chay như khoai tây, ngó sen, măng và đậu rang đều bán rất đắt. Trong các món xiên ngâm dầu đỏ, ngoại trừ các loại rau dưa, chỉ có thịt là luôn tăng. Lượng tiêu thụ một ngày của xiên thỏ cay khoảng chừng trăm xiên, cũng rất được yêu thích!
Hai giờ chiều, hai chị gái hoàn thành công việc. Nhan Yên kết lương cho các chị ấy xong xuôi, nhìn các chị ấy rời đi, bản thân lại trở về nhà bếp bận rộn.
Trong khi đó, Nhan Quốc Hoa ăn cơm trưa xong đi bộ hơn mười phút, đến cửa hàng trông coi giúp đỡ Nhan Yên. Anh phát hiện bà ngoại cô cũng tới giúp. Bà cụ và Nhan Yên đang ngồi ở trên ghế cao ở quầy pha chế, trong tay mỗi người cầm một ly trà sữa, vểnh chân, vô cùng thoải mái.
Nhan Quốc Hoa:
"Mẹ, mẹ cũng tới à, ba đâu, ở nhà một mình hả?"
Bà cụ hút một ngụm trân châu, chậm rãi giơ tay chỉ vào nhà bếp: "Ở đó."
Đẩy mành ra, Nhan Quốc Hoa lập tức nhìn thấy ông cụ ôm đầu gối ngồi ở trên ghế chéo, cực khổ canh chừng ở nhà bếp trông lửa, canh nước kho trong nồi.
Nhan Quốc Hoa:
"Ba, gần đây sức khỏe thế nào, con với Tú Lan còn nói hai ngày nữa đến thăm ba mẹ."
Ông cụ rũ đầu:
"Rất tốt, các con cứ sống cho tốt là được, ba không cần các ngươi bận tâm."
Nhận thấy ông cụ trông không giống như đang ổn lắm, Nhan Quốc Hoa tri kỷ nói:
"Ba, nơi này giao cho con canh, ba đi ra bên ngoài vận động một chút đi."
Ông cụ thở phì phò:
"Ba không thèm đi, ai mà muốn quan tâm bà ấy."
Nhan Quốc Hoa phân tích, con gái mình ngoan ngoãn hiểu chuyện, sẽ không khiến cho trưởng bối tức giận, vậy cũng chỉ có...
"Ba lại cãi nhau với mẹ hả ?"
Nhắc tới việc này, Nhan Quốc Hoa đau đầu.
Ông cụ từ chối tỏ thái độ, không để ý tới ông.
Nhan Quốc Hoa cũng cầm một cái ghế chéo tới, ngồi chung với ông cụ.
Một lúc sau, Nhan Yên tiến vào nhà bếp, nhìn thấy hai người ôm đầu gối ngồi, mắt to trừng mắt nhỏ.
"Con thấy gần chín rồi, có thể vớt lên."
Nhan Yên nói rồi tắt lửa, Nhan Quốc Hoa đứng dậy giúp đỡ.
Thấy bên Nhan Yên có ông ngoại bà ngoại của cô giúp đỡ, Nhan Quốc Hoa liền chạy về nhà mua thức ăn tối. Anh nghĩ bụng nếu trễ một chút nữa, vợ ở nhà sẽ đói bụng mất.
Lúc Nhan Quốc Hoa chạy tới nhà, phát hiện bàn trà trong phòng khách lộn xộn, căn nhà bị lục tung tùng phèo. Theo bản năng, anh cho rằng trong nhà có trộm.
Ông cầm lấy một cây chổi phòng thân, nghe thấy từ phòng bếp có tiếng động truyền đến, rón ra rón rén tới gần.
Cửa tủ lạnh mở ra, Nhan Quốc Hoa làm liều, hét lớn một tiếng: "Ai?"
Sau cửa tủ lạnh, lộ ra một gương mặt trái xoan quen thuộc. Nhan Quốc Hoa nuốt trái tim bị cuốn lên cổ họng trở về, thả xuống cây chổi đang giơ cao:
"Vợ à, phòng khách rất bừa bộn, tôi còn tưởng rằng trong nhà có trộm đó."
Hoàng Tú Lan cầm miếng gà rán: "Anh mãi không về nấu cơm, mà
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền