Chương 91
Hôm sau trời vừa sáng, Nhan Yên bận rộn hơn nửa ngày, mạ trong ruộng lúa đã cấy hết toàn bộ. Ăn cơm trưa xong, một nhà năm người Nhan Yên chuẩn bị quay lại tỉnh thành.
Trước khi đi, bác gái cả gói xương sườn khô và cá khô cho cô, còn có một túi rau sam.
Nhìn thấy một túi rau dại, cả người Hoàng Tú Lan đều không khỏe:
"Con chắc chắn muốn mang những thứ này về?"
Nhan Yên: "Đúng vậy."
Bác gái cả lộ vẻ mặt ghét bỏ nói:
"Lấy hết đi, lấy toàn bộ đi đi, gà nhà bọn bác còn không ăn mấy cái này."
Nhan Yên: "..."
Nhan Quốc Hoa sáp lại, một tay xách túi, giọng điệu mộc mạc:
"Không nặng bao nhiêu, con gái à, ba cõng về nhà cho con."
Nhan Yên cảm động:
"Trên đời chỉ có ba tốt, đứa trẻ không có ba như ngọn cỏ, đứa trẻ có ba, như bảo vật."
Hoàng Tú Lan: "..."
Những người ngồi tàu cao tốc, phần lớn là người buôn bán, học sinh, hoặc là những thanh niên ăn mặc đẹp đẽ, còn những công nhân tầng dưới chót thì thích đi xe lửa hơn, giá rẻ lại thực tế.
Nhan Yên rất ít khi nhìn thấy có người xách cả túi đồ, ngồi tàu cao tốc.
Nhan Quốc Hoa phớt lờ đi những ánh mắt khác thường của người khác, cõng một túi rau dại chen vào toa xe. Túi da rắn có thể để ở tủ hành lý trên đỉnh đầu, nhưng rau dại mềm, không cẩn thận sẽ bị thùng đựng hành lý dập nát.
Dọc theo đường đi, ông đặt túi da rắn ngay bên chân, cẩn thận từng li từng tí một, sợ bị đụng nát.
Đây chính là rau dại mà con gái đào rất lâu mới được!
Sau khi rời khỏi tàu cao tốc, Nhan Quốc Hoa bắt hai chiếc xe, ông bảo Hoàng Tú Lan và Nhan Yên về nhà, tự mình xách rau dại đưa cha mẹ vợ trở lại khu dân cư, rồi lại ngồi xe công cộng về nhà.
Nhan Yên muốn giúp đỡ vác bớt đồ, Nhan Quốc Hoa lại đẩy cô vào trong xe taxi:
"Con chớ xía vào, về nhà tắm rửa ngủ nghỉ, buổi tối ba nấu món ngon cho con."
Vừa trở lại ổ của mình, Nhan Yên lập tức đến buồng tắm tắm rửa, vui vẻ lăn lộn ở trên cái giường mềm mại. Bởi lẽ, Nhan Yên ngủ hơi lạ giường, dù cho bác cả bác gái rất tốt với cô, nhưng dù sao cũng không phải là nhà mình, buổi tối không ngủ ngon được, cả đêm gần như không ngủ.
Có câu nói ổ vàng ổ bạc, không bằng ổ chó của mình.
Lăn vài vòng, nằm chơi điện thoại, chơi một hồi, không biết làm sao bỗng ngủ thiếp đi.
Trong cơn mơ hồ, có người gõ cửa, hình như là ba gọi cô ăn cơm.
Cả người Nhan Yên uể oải bò dậy từ trên giường, tóc tai bù xù đi tới trước bàn cơm.
Hoàng Tú Lan ghét bỏ cô lôi thôi, ghét không chịu được, xoay người tìm một sợi dây buộc tóc, cột cái tóc lên cho cô.
Hôm qua mới ăn xương sườn khô, Nhan Quốc Hoa cất xương sườn khô mang từ quê lên, làm những món ăn gia đình khác.
Cơm nước xong xuôi, Nhan Yên phụ trách thu dọn chén đũa rửa chén.
Rửa sạch sẽ rồi, nhân lúc nhàn rỗi, cô lấy toàn bộ rau sam ra lặt.
Ở nhà bác cả cũng có thể lặt, thế nhưng lặt rồi ăn không hết, sẽ rất lãng phí.
Nghe nói bỏ vào trong nước nóng, hong khô, rau sam trộn với nhân thịt, gói bánh bao rất thơm.
Nói làm là làm, năng lực làm việc của cô rất mạnh.
Dù cho Hoàng Tú Lan không thích con gái mua bán mấy thứ đồ linh tinh, nhưng dù sao cũng vẫn là con mình sinh ra, không đành lòng nhìn một mình cô lặt rau, một túi rau
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền