Chương 95
Ông lão bình thường hiền lành dễ thân, mặc dù ông tốn nửa tháng để vẽ tranh sơn thuỷ, bị Nhan Yên in dấu bàn tay của mình lên, cũng không thấy ông lão nổi giận. Vậy mà vào lúc này, ông cực kỳ nghiêm túc, không thay đổi được.
Khi các cô đang câu con cá lớn, những ai tạm thời chưa câu được cá, cũng đi qua xem. Các cô giữ cá mười mấy phút, đám người câu cá xem cuộc vui cũng nhìn mười mấy phút. Khỏi phải nói, cặp ông cháu này rất hài hước.
Thân cá khổng lồ nổi lên mặt nước, đây là tín hiệu con cá đã không còn chút sức lực nào. Ông ngoại bảo cô thu dây, ông ấy thì đứng bên sông, cầm lưới đánh cá ném xuống nước, trùm vào con cá khổng lồ, nhưng vẫn còn sót lại nửa khúc đuôi lộ ở bên ngoài. Đuôi cá vẫy liên hồi, cố gắng giãy giụa thoát khỏi lao tù. Ông cụ đã từng vụt mất một con cá lớn hơn ba mươi cân, làm sao có thể để nó chạy mất chứ?
Bước chân vội vã đi tới bờ, ông ngoại đặt con cá lên trên mặt đất so gang tay, còn dài hơn chân của một người đàn ông trưởng thành. Ông ngoại duỗi tay đo, than thở nói:
"Con cá chép lớn như vậy rất hiếm thấy!"
Nhìn thấy con cá chép to này, ông ấy lại nghĩ đến con cá lớn mình để chạy mất.
Mấy người câu cá bên cạnh vây tới, mồm năm miệng mười:
"Ôi trời, con sông hoang này mà lại có con cá to như thế, tôi tới nơi này câu bảy, tám lần, cũng không thấy con cá lớn như vậy."
"Đúng vậy, ít nhất phải 30 cân."
"Tôi thấy không chỉ 30 cân đâu, em gái thật may mắn, em là người mới nhỉ!"
Nhan Yên nghiêm túc nói:
"Đúng vậy, ngày hôm nay mới vừa mua cần câu."
Một đám người thích câu cá: "..."
Không biết nói gì, một đám câu cá lão luyện kinh nghiệm phong phú như bọn họ, mỗi ngày đi ngang qua kho báu, cũng không câu được con cá khổng lồ như thế, trái lại để người mới nhặt được món hời to. Bình thường đều có giai đoạn bảo vệ người mới, thế nhưng vận may của cô cũng quá mức rồi!
Câu được con cá lớn, ông ngoại cũng không câu cá nữa, giống như nhặt được bảo bối, sợ bị người khác dòm ngó, bèn thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi. Nhan Yên cũng đành thuận theo:
"Phi phi phi."
Chọc cho mấy người đang câu cá đứng bên cạnh xem cười ha ha.
Nhan Yên suy nghĩ một lát, nói:
"Ông ngoại, cháu muốn cầm con cá bắt được đi dạo khu dân cư một vòng."
Ông ngoại không hỏi cô tại sao, ngược lại nói:
"Chỉ đi một vòng thôi á? Ít nhất phải đi mười vòng."
Nhan Yên: "... Dạ." Không phải là gây sự chú ý thôi à? Vì Tẩy Tủy Đan của mọi người trong nhà, cô phải làm bằng bất cứ giá nào.
Đi xuống xe công cộng, một già một trẻ gánh con cá trở về, trên đường đi, hấp dẫn người đi đường liên tục liếc mắt. Dọc theo đường đi, luôn có thể nghe thấy có người phát ra tiếng thán phục:
"Oa, con cá thật lớn."
Có người qua đường đi lại:
"Ông cụ, cá tự câu à, câu ở chỗ nào thế?"
Ông cụ:
"Cháu gái tôi câu đấy, cậu nói con cá này lớn hả, cũng tạm, tôi cảm thấy không lớn lắm."
Người qua đường: "..." Ông cụ này bị lãng tai hả!
Thấy không moi ra được thông tin từ trong miệng ông cụ, bèn hỏi Nhan Yên, Nhan Yên giả vờ ngây ngốc:
"Anh muốn mua cá hả, không bán."
Người qua đường: "???" Một cặp ông cháu lãng tai.
Đi qua ngã tư, phía trước chính là khu dân cư, trên đường gặp hàng xóm dì Vương: "Yên Yên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền